Khi mảnh cuối cùng của cây cột nổ, lực lượng ngút trời đều nhập vào người Lục Thiếu Du, bão năng lượng kh*ng b* như giông tố thổi quét. Sóng không gian xốc lên đến mức khủng khiếp.
Mọi người thấy rõ thân hình Lục Thiếu Du rách thành mấy mảnh theo không gian nổ tung.
Tất cả những điều kh*ng b* này đến nhanh, đi cũng mau. Chỉ trong khoảnh khắc bão năng lượng đáng sợ khuếch tán đến phạm vi nhất định chợt khựng lại, lặng lẽ biến mất trong thiên địa.
Vân Hồng Lăng, Lữ Tiểu Linh hét to:
- Thiếu Du!
Hai nàng chính mắt nhìn Lục Thiếu Du thành mảnh vụn, đang định lao lên thì bị Vân Tiếu Thiên, Lữ Chính Cường kéo lại.
Không ai chú ý thấy ánh mắt Lam Linh cũng thay đổi, người run rẩy, sốt ruột không thua gì Vân Hồng Lăng, Lữ Tiểu Linh.
Chỉ có Tiểu Long, Tuyết Sư nhìn bầu trời là khóe môi cong lên nụ cười lạnh lùng.
- Chết rồi sao!
Trong không gian, Lục Thiếu Du thành mây khói, không còn mẩu xương. Chỉ có thanh huyết đao vô chủ xoay quanh trong không trung, bên cạnh huyết đao có một cái đỉnh nhỏ màu tím vàng xoay tròn toát ra khí tức kỳ dị.
- Tử Lôi Huyền Đỉnh, là Tử Lôi Huyền Đỉnh!
Mọi người nhìn tiểu đỉnh chợt mắt sáng rỡ lên. Mặc kệ người đó đã từng thấy Tử Lôi Huyền Đỉnh hay chưa đều không khó đoán ra đây chính là Tử Lôi Huyền Đỉnh.
Tử Lôi Huyền Đỉnh vốn là vật của Lục Thiếu Du, lúc này hắn bị giết thì Tử Lôi Huyền Đỉnh cũng thành vật vô chủ. Nhiều cường giả mắt lộ tia tham lam, không Tôn cấp nào cưỡng lại được Tử Lôi Huyền Đỉnh hấp dẫn.
Vũ Quyết Tôn Giả nhìn Tử Lôi Huyền Đỉnh lơ lửng, lão không chút do dự.
- Đây là Tử Lôi Huyền Đỉnh!
Lục Thiếu Du đã bị đánh chết, Tử Lôi Huyền Đỉnh thành vật vô chủ. Trọng bảo thế này sao có thể để nó rơi vào tay người khác? Vũ Quyết Tôn Giả lập tức lao vào Tử Lôi Huyền Đỉnh, lão phải có được nó.