Lục Thiếu Du nói rất lớn tiếng, mọi người trong đại điện đều nghe thấy. Đám người nghe xong sắc mặt đều thay đổi. Lục Thiếu Du đột nhiên thốt ra lời gai góc này khiến mọi người thầm suy đoán hắn có ý gì. Còn với Gia Cát Tây Phong, Đồng Quy Tinh, Công Tôn Hóa Nhai là xát muối vào vết thương.
Không khí trong đại điện lại rơi vào lúng túng.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói:
- Ha ha ha! Sao mọi người thận trọng vậy? Chẳng lẽ không nghe ra ta đang nói đùa? Ta nghĩ Thiên Địa Minh chắc không phải thành lập để đối phó Đế Đạo Minh của ta chứ?
Ngoài miệng Lục Thiếu Du cười tủm tỉm nhưng trong lòng nghĩ khác, Thiên Địa Minh không đối phó hắn mới là lạ.
- Ha ha ha!
Nghe Lục Thiếu Du nói, Nhâm Trường Thanh, Âu Dương Huyền Linh, Chu Hoành Viễn đang ôn chuyện với đám Vân Tiếu Thiên, Lữ Chính Cường, Lạc Kiến Hồng cười lúng túng hòng làm dịu bớt không khí.
Lục Thiếu Du lại lên tiếng:
- Nhưng ta và các vị chủ sơn môn thành lập Đế Đạo Minh vì dự phòng đối phó Thiên Địa Minh của các vị, nếu các vị có rảnh thì chúng ta có thể luận bàn thử.
Lục Thiếu Du thốt lời, bên Thiên Địa Minh lại biến sắc mặt. Hôm nay Lục Thiếu Du làm bọn họ không hiểu ra sao, không biết hắn có ý gì. Trong lời nói hơi chứa ý khiêu khích.
Trong các đại sơn môn có nhiều người biểu tình thay đổi, vẻ mặt tức giận nhưng không người dám mở miệng tiếp lời. Mọi người đều biết tính tình của Lục Thiếu Du, nếu chọc vào hắn thì hậu quả quá rõ ràng. Lúc trước Phi Linh môn không đáng một đồng còn dám khiêu khích các đại sơn môn, hiện tại với thực lực của Phi Linh môn và Thánh Linh giáo, cộng thêm Đế Đạo Minh, Lục Thiếu Du còn có gì không dám làm? Nên không ai muốn trêu chọc vào Lục Thiếu Du, tiểu tử này hiện đang rất nổi bật.
Lục Thiếu Du xoay người nhìn chằm chằm vào Doãn Ngạc luôn đứng ngoài xem náo nhiệt: