- Yêu nàng. Khoảng cách xa nhất trên thế giới không phải là ta đứng trước mặt nàng mà nàng không biết ta yêu nàng, không những yêu mà còn yêu rất sâu. Thế nhưng lại không bỏ được cái mặt mo này mà nói ra câu ta yêu nàng.
Lời nói c*̉a Đông Vô Mệnh khiến cho toàn bộ đại điện yên tĩnh. Tất cả mọi người đều cảm thấy rất ngạc nhiên, không ngờ Đông Vô Mệnh lại có một mặt nho nhã như vậy, lời nói êm tai không thôi, khiến cho không ít thiếu nữ động tâm.
Khâu Mỹ Vi c*̀ng Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh dưới mảnh vải hồng đều cảm thấy bất ngờ, người bất ngờ nhất chính là Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh, khuôn mặt nàng tràn ngập vẻ hoài nghi. Dùng hiểu biết c*̉a nàng với lão gia hỏa kia mà nói, lão gia hỏa này không phải là loại người như vậy.
- Ta yêu nàng giống như...
Đông Vô Mệnh tiếp tục nói, mà nói tới một nửa, khi mọi người vẫn đang động dung thì đột nhiên đổi giọng nói:
- Ta nhổ vào, quá buồn nôn, ta không nói ra được.
Mọi người sửng sốt, Đông Vô Mệnh trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du nói:
- Vừa rồi, tất cả những lời nói buồn nôn kia không phải là do ta nói mà là tiểu tử kia lừa để ta nói.
Nhìn theo ánh mắt c*̉a Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh, tất cả mọi người đều nhìn về phía Lục Thiếu Du, không ngờ những lời nói êm tai như vậy lại là Lục Thiếu Du nói.
Sau khi Đông Vô Mệnh trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du, hắn lập tức đi nhanh về phía Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh, Khâu Mỹ Vi c*̃ng không có ý tứ ngăn cản mà lui về phía sau.
Đông Vô Mệnh đứng bên người Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh, sau khi hít sâu một hơi rồi nói:
- Những lời vừa rồi là tiểu tử kia dạy ta nói, hôm nay ta đến đại điện này, mặc hỷ phục c*̃ng bị tiểu tử kia trói tới.
Nghe lời nói c*̉a Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh, mọi người lần nữa nhìn vào Lục Thiếu Du.