Lục Thiếu Du truyền âm xong, lặng lẽ giải cấm chế trên người Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh.
Toàn thân Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh run lên, cấm chế được giải, hắn c*̃ng không dám rời khỏi, hung hăng nhìn Lục Thiếu Du, nghe không ít thanh âm chúc mừng chung quanh, không khỏi cười khổ rồi gật đầu.
- Oánh tỷ, ta sẽ giải cấm chế cho tỷ. Tỷ không nên chạy trốn, nếu như tỷ chạy trốn, trước mặt thiên hạ quần hùng, mặt mũi sư phụ ta sẽ mất hết.
c*̀ng một lúc, Lục Tâm Đồng nhận được ánh mắt c*̉a Lục Thiếu Du, lặng lẽ kết thủ ẩn, giải cấm chế trên người Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh.
- Đông lão, Oánh tỷ, đại hôn c*̉a các người ta c*̃ng không dám làm chủ hôn. Bất quá, ta đã mời chủ hôn cho hai vị.
Lục Thiếu Du mỉm cười, thanh âm vừa dứt, bên ngoài đại điện đã có hai đạo thân ảnh đột nhiên xuất hiện. Hai người chậm rãi đi vào, bước chân súc địa thành thốn, lập tức xuất hiện bên người Lục Thiếu Du.
- Kim Lang Tôn giả, Khổng Tước Tôn giả.
Nhìn hai người xuất hiện, tuy rằng khí tức trên người đều được thu liễm, thế nhưng trong lúc vô hình lại khiến trong lòng mọi người có mặt chịu áp lực vô c*̀ng lớn, giống như có một tảng đá trong nội tâm vậy.
- Bái kiến Kim Lang Tôn giả, Khổng Tước Tôn giả tiền bối.
Nhìn hai người, tất cả cường giả trong các sơn môn lớn lập tức đứng dậy ôm quyền hành lễ. Trước mặt cường giả bực này, mọi người đều muốn giao hảo.
- Không cần đa lễ.
Khổng Tước Tôn giả mặc một bộ cẩm bào, ung dung mà cao quý, khuôn mặt đỏ ửng, hai mắt giống như biển cả bao la. Không khí náo nhiệt trong Phi Linh môn hôm nay khiến cho nàng dường như c*̃ng trẻ lại.
- Ha ha, cả đời này thứ gì ta c*̃ng đã làm, chỉ có chưa làm chủ hôn mà thôi.
Kim Lang Tôn giả hào sảng nói, mắt nhìn Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh lại nói: