- Thật xinh đẹp, đây là lần đầu tiên Phi Linh môn có việc vui như vậy.
Nhìn qua Lưu Uyển, Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh nói.
Lục Tâm Đồng nhẹ giọng nói:
- Oánh tỷ, việc giữ sư phụ ta và tỷ c*̃ng nên làm thôi chứ.
- Tiểu nha đầu nhà ngươi từ lúc nào đã biết nói những lời này vậy?
Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh trừng mắt nhìn Lục Tâm Đồng nói:
- Ta và sư phụ ngươi thì có chuyện gì cơ chứ?
- Oánh tỷ, nếu không có gì thì tỷ xấu hổ làm gì?
Lục Tâm Đồng cười hắc hắc nói:
- Oánh tỷ, tỷ c*̃ng đừng tưởng rằng đám hậu bối như chúng ta không biết gì, chuyện c*̉a hai người chúng ta đều thấy, có lẽ hai người c*̃ng nên tính chuyện đó thôi, để chúng ta lại lần nữa được náo nhiệt.
- Đi đi....
Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh trừng mắt nhìn Lục Tâm Đồng, trên mặt ửng đỏ nói:
- Các ngươi còn nhỏ, không hiểu được những thứ này đâu.
- Sư phụ, con cảm thấy Đông lão c*̃ng không tệ.
Diệp Phi mỉm cười nói.
- Chỉ bằng vào lão gia hỏa tính tình thối, trơ ra như hòn đá kia sao?
Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh nói xong, dường như cảm thấy mình nói hơi nhiều cho nên trừng mắt nhìn Diệp Phi nói:
- Còn đứng đó xem náo nhiệt cái gì? Nhanh đi sắp xếp đi.
Bị sư phụ trừng mắt, có thân phận sư phụ đứng đầu, Diệp Phi không dám nói gì nữa.
- Oánh tỷ, Đông lão không tệ, bằng không chúng ta đi nói với Đông lão nha.
Vân Hồng Lăng cười nói, hai năm qua ở trong Phi Linh môn, nàng c*̃ng đã bắt đầu quen thuộc với đám người Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh.
- Ta nói này Oánh tỷ, lão gia hỏa Đông Vô Mệnh có lẽ c*̃ng có ý mà không dám nói, nếu không chúng ta đi trước hỏi ý tứ hắn vậy.
Khâu Mỹ Vi hôm nay c*̃ng có mặt c*̀ng với Lữ Tiểu Linh, đôi mắt xinh đẹp nhìn Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh, vui vẻ nói.
- Oánh tỷ, đắc tội.
Lục Tâm Đồng nhìn mọi người, thanh âm vừa dứt, trong nháy mắt đánh ra mấy đạo cấm chế lên người Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh.