Lục Thiếu Du nâng Lục Tiểu Bạch dậy, nhìn gia phó trước mặt, người này từ trước tới nay hắn đều coi như huynh đệ trong nhà.
- Tiểu Bạch, đã lập gia đình rồi, Uyển Nhi là một cô nương tốt, về sau phải đối xử với nó cho tốt, không nên bắt nạt nó, bằng không phu nhân c*̃ng không tha cho ngươi.
La Lan thị nói với Lục Tiểu Bạch. Hôm nay La Lan thị c*̃ng cười không dứt miệng, Lục Tiểu Bạch giống như là nhi tử c*̉a nàng vậy. Nhìn Lục Tiểu Bạch thành gia lập thất, trong lòng nàng c*̃ng vô c*̀ng cao hứng.
- Phu nhân cứ yên tâm đi, con nhất định sẽ đối tốt với nàng, không để cho nàng chịu ủy khuất.
Lục Tiểu Bạch gật đầu đáp.
- Con thỏ con, hôm nay thành hôn sao?
Lúc này một thanh âm trầm thấp mang theo cảm giác già nua truyền đến. Thân ảnh Nam thúc vô thanh vô tức xuất hiện trong phòng nhỏ.
- Bái kiến Nam thúc.
Nhìn thấy Nam thúc xuất hiện, Lục Tiểu Bạch lập tức hành lễ, thế nhưng lại bị Nam thúc vung tay, dùng một cỗ lực lượng vô hình nâng hắn dậy, Nam thúc nói:
- Ta không có gì tặng ngươi, vật bình thường bằng vào thân phận hiện tại c*̉a ngươi c*̃ng không thiếu. Ta có một khối ngọc bối, sau này nếu như gặp phải tình huống không ổn, chỉ cần bóp nát ngọc giản, trong thời gian ngắn nhất ta sẽ chạy tới ứng cứu.
Thanh âm vừa dứt, Nam thúc lập tức ném một khối ngọc giản cho Lục Tiểu Bạch, lời nói tuy rằng không quá ôn nhu, thế nhưng cho dù là ai c*̃ng có thể nhìn thấy, ánh mắt Nam thúc nhìn Lục Tiểu Bạch vô c*̀ng hiền từ. Lục Tiểu Bạch c*̃ng là hắn dạy bảo qua, tuy rằng ngoài miệng không thừa nhận, thế nhưng trong lòng hắn, tiểu tử này c*̃ng là một nửa đệ tử.
- Đa tạ Nam thúc.
Bản thân lập gia đình, Nam thúc tự mình tới, Lục Tiểu Bạch kích động không nói nên lời.
- Tiểu tử, thứ này cho ngươi. Nếu như gặp phải nguy cơ thì nhanh chóng bóp nát.