Nhìn hai vị sư bá sau lưng, Đạm Đài Tuyết Vi giới thiệu hai người với Lục Thiếu Du:
- Lục chưởng môn, hai vị này chính là hai vị sư bá của ta. Kính Hoa sư bá, Thủy Nguyệt sư bá.
- Bái kiến hai vị Tôn giả.
Lục Thiếu Du khẽ gật đầu cười, sư bá của Đạm Đài Tuyết Vi, chắc hẳn là sư tỷ của Mộ Dung Lan Lan.
- Lục chưởng môn khách khí rồi.
Kính Hoa, Thủy Nguyệt hành lễ, ánh mắt mang theo sự hiếu kỳ đánh giá Lục Thiếu Du. Từ trên người Lục Thiếu Du, hai nàng không ngờ lại không có cách nào dò xét ra được khí tức của hắn.
- Kính Hoa, THủy Nguyệt, hai người các ngươi không ngờ cũng tới đây, quả thực hiếm thấy.
Nhìn hai nữ tử này, Kim Sí Vương Kỷ Diệu Tông khẽ mỉm cười nói.
- Kỷ đảo chủ, đã lâu không gặp.
Hai nữ tử này nói, dường như hai người cũng quen biết không ít người ở đây.
Mọi người hàn huyên, sau đó đi vào trong Phi Linh môn. Phi Linh môn đã sớm sắp xếp nơi nghỉ ngơi cho mọi người, tất cả đều chuẩn bị thỏa đáng.
Tất cả đệ tử tinh anh của các sơn môn lớn tới đây khiến cho các đệ tử trong Phi Linh môn càng thêm chờ mong thi đấu ngày mai. Nghe nói tổng cộng có một trăm ba mươi người, chỉ có bốn mươi người cuối cùng mới có thể tiến vào mật địa tu luyện.
Lúc chạng vạng, Lục Thiếu Du kêu Vân Hồng Lăng, Lữ Tiểu Linh, La Lan thị, Tiểu Long, Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh đi ra ngoài cửa Phi Linh môn. Vân Khiếu Thiên cùng Lữ Chính Cường cơ hồ đồng thời tới Phi Linh môn.
- Phụ thân, mẫu thân.
Lữ Tiểu Linh nhìn Lữ Chính Cường cùng Khâu Mỹ Vi lập tức nhào tới. Nàng đã ở trong Phi Linh môn hai năm, cho nên đã lâu không gặp hai người.
- Hài tử này, cũng không trở về thăm chúng ta. Mẫu thân vô cùng nhớ con.
Khâu Mỹ Vi trừng mắt nhìn Lữ Tiểu Linh, ánh mắt tràn ngập sự hòa ái, cẩn thận đánh giá con mình, nhìn xem có thay đổi gì không.