- Sư tỷ, hay là ngươi xuất thủ trước đi. Những người già trong thôn ta từng nói, không thể đánh nữ nhân.
Niếp Phong cười ngu ngơ.
- Ngươi!
Hoàng Tĩnh Ngọc nghe vậy, còn tưởng rằng Niếp Phong cố ý nhắm vào nàng. Miệng yêu kiều quát lên một tiếng, cánh tay mang theo một đạo quyền ấn, chân khí rót vào trong quyền ấn, kình khí chớp động.
Sưu.
Thân thể mềm mại của Hoàng Tĩnh Ngọc lóe lên, tốc độ cực nhanh mang theo một đạo tàn anh. Trước quyền ấn, thanh âm bạo liệt, trầm thấp vang lên, sau đó nhanh chóng đánh về Niếp Phong.
Vẻ mặt Niếp Phong không có quá nhiều biến hóa, ánh mắt nhìn về công kích của Hoàng Tĩnh Ngọc lóe lên. Ngay khi thân ảnh Hoàng Tĩnh Ngọc còn cách bản thân ba thước, Niếp Phong rốt cuộc đã có động tác, mũi chân điểm nhẹ mặt đất, quang mang lóe lên, thân hình giống như một chiếc lá rụng bay sang chỗ khác.
Sưu.
Trong sát na, Niếp Phong tránh khỏi công kích của Hoàng Tĩnh Ngọc.
Công kích của Hoàng Tĩnh Ngọc thất bại, đôi mắt xinh đẹp kia lập tức có chút biến hóa. Thủ ấn trong tay lần nữa được kết, quang mang quanh thân lóe lên, quang mang màu xanh đại thịnh. Cánh tay mềm mại duỗi ra, bàn tay trắng như ngọc giương lên, đột nhiên đánh xuống.
Sưu..
Cong ngón búng ra, thân ảnh xinh đẹp, mềm mại chớp động. Thân ảnh vừa mới đáp xuống đất, năm đạo thủy trụ trong tay Hoàng TĨnh Ngọc tạo thành năm đạo thủy nhận cắt ngang không khí, bắn về phía Niếp Phong.
Nhìn năm đạo thủy nhận bắn tới, ánh mắt Niếp Phong lóe lên, cùng một lúc, thân ảnh giống như một con thỏ nhảy lên, tránh được bốn đạo thủy nhận. Đạo thủy nhận thứ năm lại không có cách nào tránh được, vẻ mặt hắn trầm xuống, một đạo chưởng ấn lập tức va chạm với thủy nhận. Chưởng ấn khiến cho không khí lắc lư, mang theo tiếng xé gió.
Sưu....
Hai cỗ lực lượng va chạm, lập tức hóa thành kình khí tản đi. Thân hình Niếp Phong lảo đảo lui về phía sau hai bước, chân phải dùng sức dậm mạnh lên mặt đất, lúc này thân hình mới đứng vững được.