- Vạn Thú Tông chúng ta có cơ hội tiện vào Cổ Vực. Chuyện kia tông môn có thể nhận thêm ba danh ngạch, mặt khác Hóa Vũ tông cũng nguyện ý xuất ra ba danh ngạch làm sính lễ, Vạn Thú Tông ta đến lúc đó sẽ có mười danh ngạch. Con cũng biết được tầm quan trọng của danh ngạch đối với Vạn Thú Tông chúng ta rồi đó.
Doãn Ngạc nói.
- Hóa Vũ tông quả thực cam lòng xuất huyết a. Vì đối phó với Phi Linh môn không ngờ lại hào phóng như vậy.
Lam Linh nói, tầm quan trọng của chuyện này đối với tông môn ra sao đương nhiên nàng hiểu rõ. Điều kiện này, thái thượng trưởng lão quả thực không có cách nào cự tuyệt.
- Linh nhi, con cũng không cần cảm thấy áp lực, nếu như con không muốn ta sẽ đi nói rõ với thái thượng trưởng lão. Chỉ là, vì đại cục trong tông, vi sư hy vọng con suy nghĩ nhiều một chút.
Vạn Thú Vương Doãn Ngạc nói.
- Đệ tử thân là người của Vạn Thú Tông đương nhiên phải suy nghĩ cho Vạn Thú Tông, chuyện khác đệ tử đều nghe theo sự an bài của sư phụ. Chỉ là, việc này mong sư phụ cho phép đệ tử suy nghĩ mấy ngày.
- Đương nhiên không thành vấn đề.
Vạn Thú Vương Doãn Ngạc nói xong, đem đoản kiếm đưa cho Lam Linh nói:
- Đây là thứ Hóa Vũ tông đưa cho con, con cứ cầm trước đi. Nếu như không muốn thì đưa lại cho bọn họ là được rồi. Mọi việc phải xem quyết định của con như thế nào.
Lam Linh do dự một chút, nhìn qua sư phụ, chần chừ rồi tiếp nhận đoản kiếm. Hàm ý trong đó của sư phụ sao nàng không hiểu rõ. Sư phụ hy vọng nàng có thể suy nghĩ vì đại cục, hi sinh bản thân thành toàn cho tông môn. Trọng trách đặt trên vai nàng như vậy, mặc kệ nàng lựa chọn như thế nào cũng không thể mặc kệ. Bởi vì điều kiện của Hóa Vũ tông Vạn Thú Tông căn bản không có cách nào cự tuyệt.
- Linh nhi, con chính là cường giả nổi bật trong đám người trẻ tuổi ở tông mông. Thế nhưng từ trước tới nay Vạn Thú Tông đã có quy định, chức vị tông chủ đều do nam nhâm đảm nhiệm. Nếu như con có thể đáp ứng việc này, ta cùng với thái thượng trưởng lão cũng sẽ đồng ý để cho con trở thành tông chủ Vạn Thú Tông tiếp theo.