- Nói.
Gia Cát Tây Phong lạnh nhạt nói, ánh mắt nhìn lên ánh chiều tà, không biết đang suy nghĩ chuyện gì.
- Lục Thiếu Du lần nữa xuất hiện, thực lực lại có đột phá. Những ngày này hắn đều ở trong môn không ra ngoài. Thế nhưng dường như hắn đã liên hệ Vân Dương Tông, Linh Thiên môn, cùng các sơn môn như Nhật Sát các. Một đoạn thời ngắn nữa, dường như mấy sơn môn kia có một lần thi đấu cho nên mấy sơn môn kia đang chuẩn bị tiến về phía Phi Linh môn.
Nam tử trung niên nói.
- Thi đấu giữa các đệ tử trẻ tuổi chỉ là ngụy trang, mục đích lớn nhất của bọn chúng sợ rằng mấy sơn môn này sẽ kết minh đối kháng với chúng ta, đây mới là trọng điểm.
Gia Cát Tây pHong nói, ánh mắt nhìn lên ánh trời chiều, xoay người nói với nam tử trung niên:
- Thiên Kiếm môn cùng Vạn Thú Tông có tin tức truyền tới hay không?
- Thiên Kiếm môn cùng Vạn Thú Tông hiện tại chưa quyết định, dường như không muốn đắc tội với cả hai bên.
Nam tử trung niên nói.
Gia Cát Tây Phong khẽ thở dài nói:
- Không nghĩ tới Cổ Kiếm Phong cùng Doãn Ngạc lại cố kỵ lớn như vậy, ngay cả cơ hội tiến vào Cổ Vực cũng do dự.
- Thuộc hạ có chút hoài nghi, hai sơn môn này không phải đã bị Phi Linh môn cùng Vân Dương Tông tiếp xúc qua rồi đó chứ?
Nam tử trung niên nói.
- Có lẽ chúng ta tiếp xúc với hai sơn môn này còn sớm hơn Phi Linh môn và Vân Dương Tông.
Gia Cát Tây Phong chậm rãi đi về phía trước vài bước.
Nam tử trung niên ở bên cạnh chờ, mỗi một lần tông chủ suy nghĩ vấn đề gì đó đều rất thích chậm rãi đi đi lại lại.
- Nếu như Thiên Kiếm môn cùng Vạn Thú Tông bị Vân Dương Tông lôi kéo thì chuyện này vô cùng bất lợi với chúng ta. Bọn họ bị chúng ta lôi kéo thì chúng ta có thể triệt để đè lên đầu Linh Thiên môn, Vân Dương Tông, Phi Linh môn. Cho nên phải toàn lực lôi kéo hai sơn môn này.