- Cánh tay phải của con nếu như rèn luyện một chút, có lẽ sẽ trở thành một con bài chưa lật của con. Thế nhưng muốn làm được như vậy tuyệt đối phải chịu khổ sở, người bình thường căn bản khó mà chịu đựng được. Con tự mình quyết định đi.
Lục Thiếu Du nói.
- Cho dù khổ cực thế nào đệ tử cũng đã trải qua cho nên tuyệt đối có thể chịu đựng được.
Niếp Phong căn bản không có chút do dự nào, sư phụ tuyệt đối không hại hắn, cho nên hắn cũng không cần do dự.
- Tốt, nếu như con có thể chịu được, vậy thì sau này cũng có thứ để mà dựa vào.
Lục Thiếu Du mỉm cười, quang mang màu tím từ trong lòng bàn tay tràn ra, chính là Tử Lôi Huyền Đỉnh.
Một lát sau, từ trong Tử Lôi Huyền Đỉnh có vô số điện mang màu tím quanh quẩn. Nhìn thấy cảnh này, Niếp Phong lập tức run rẩy.
- Hiện tại rút lui còn kịp, chuyện này không phải người nào cũng có thể chịu đựng được.
Lục Thiếu Du nói.
- Sư phụ bắt đầu đi, đệ tử không sợ.
Niếp Phong không có chút dao động nào, trong mắt tràn ngập vẻ kiên nghị.
Thiếu Du khẽ gật đầu, thủ ấn trong tay được kết, một đạo quang mang bao phủ lấy người Niếp Phong, cỗ lực lượng vô hình đem Niếp Phong nâng lên trên không trung, hắn nói:
- Ngưng thần tĩnh khí, qua được cửa ải này thì sau này con sẽ có con bài chưa lật của riêng mình.
Thanh âm vừa dứt, Lục Thiếu Du phất tay, một đạo điện mang màu tím nho nhỏ trên không trung lập tức quanh quẩn trên cánh tay phải của Niếp Phong. Rồi trực tiếp chui vào trong cánh tay phải của Niếp Phong.
- A.....
Tử Kim Huyền Lôi nhập thể, Niếp Phong lập tức há mồm kêu lên một tiếng thảm thiết.
- Thủ hộ tâm thần.
Lục Thiếu Du nói, lại một đạo tử kim huyền lôi nhàn nhạt đánh vào trên cánh tay phải của Niếp Phong.
Niếp Phong lại kêu lên một tiếng thảm thiết, hắn cũng thật không ngờ điện mang nhập vào cơ thể lại đau đớn như vậy, giống như muốn phá hủy toàn bộ cánh tay phải của hắn, cơ bắp dường như bị hong khô, gân cốt cũng giống như bị rạn nứt, thế nhưng hắn vẫn cố gắng cắn răng nhịn xuống sự đau đớn này.