- Đa tạ công tử.
Lục Tiểu Bạch lập tức hành lễ, có phu nhân ra mặt, tuyệt đối là chuyện có mặt mũi vô cùng lớn.
- Chưởng môn, như vậy lúc đó sẽ sắp xếp Đông cung phụng và Bạch cung phụng như thế nào? Đây chính là chuyện không trâu bắt chó đi cày a.
Hoàng Đan lúc này có chút lo lắng, nhưng mà trong mắt lại tràn ngập sự chờ mong. Nàng không ngờ chưởng môn lại còn có tâm tư đi xử lý những chuyện như thế này.
- Trước mặt tất cả các sơn môn lớn, bọn họ không vào khuôn khổ thì ta cũng ép bọn họ vào khuôn khổ. Ta tự có biện pháp của mình.
Lục Thiếu Du cười hắc hắc, cuối cùng hắn cũng sắp xếp thỏa đáng. Kế tiếp nên chờ xem kịch vui.
Màn đêm buông xuống, trong phòng Lục Thiếu Du truyền ra vài tiếng kêu thảm thiết, dường như có người đang thuần phu.
Hôm sau, Lục Thiếu Du, Bàn Hủy, Bàn Vân, Lục Kinh Vân, bốn người tiến vào trong Thiên Trụ giới. Mà Vân Hồng Lăng, Lữ Tiểu Linh, Lục Tâm Đồng, Dương Quá thì theo La Lan thị cùng Lục Tiểu Bạch đi tới Lưu gia. Chuyện náo nhiệt bực này, chúng nữ Vân Hồng Lăng đều cực kỳ hiếu kỳ, đương nhiên sẽ không bỏ qua việc tham gia náo nhiệt. Có Lục Tâm Đồng, Dương Quá cùng mẫu thân đi về phía Lưu gia, Lục Thiếu Du cũng yên tâm hơn, không cần lo lắng quá nhiều.
Trong Thiên Trụ giới, Niếp Phong đang cùng Bảo Nhi giao thủ, từng thanh âm trầm thấp bạo liệt truyền ra. Từng đạo quyền ấn trong tay Niếp Phong đánh ra lúc này cũng có chút khí thế, chỉ là hắn vẫn không phải là đối thủ của Bảo Nhi, lúc này Bảo Nhi chỉ đang bồi luyện với hắn mà thôi.
- Sư phụ.
Nhìn thấy sư phụ tới, Niếp Phong mới dừng tay hành lễ. Cũng không biết hắn đã luyện tập bao lâu mà mồ hôi đầy đầu.
- Phụ thân, Mẫu thân.
Bảo Nhi cùng Bối Nhi đi tới bên cạnh hai người Bàn Hủy, Bàn Vân.