Thiên phú của Đoan Mộc Hồng Chí như vậy, trong đám người trẻ tuổi trong đại lục sợ rằng tuyệt đối cũng có chỗ đứng. Hắn thân là người Phi Linh môn đương nhiên phải nghĩ cho Phi Linh môn một chút. Về sau, nếu nói ra Đoan Mộc Hồng Chí này là đệ tử của Phi Linh môn, thì sơn môn cũng coi như vẻ vang một chút a. Ai bảo hắn là cung phụng của Phi Linh môn cơ chứ.
Lục Thiếu Du mỉm cười, ánh mắt khẽ đảo, hắn biết rõ trong lòng Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh hiện tại đang suy nghĩ cái gì. Đương nhiên chuyện này hắn cũng nghĩ như vậy, về phần tình cảm cá nhân thì hắn muốn sơn môn mình lớn mạnh hơn một chút. Thế nhưng hiện tại hắn đều là người đứng đầu của hai sơn môn, nhất môn chi chủ, đều là cánh tay khó có thể dứt bỏ được. Thế nhưng trước tiên không nói tới chuyện này, Lục Thiếu Du có chút nghiêng về phía Phi Linh môn hơn, dù sao Phi Linh môn cũng là sơn môn do chính hắn xây dựng lớn mạnh, chỉ vì Đoan Mộc Hồng Chí lại là hậu nhân của sư phụ. Sư phụ lại là lão giáo chủ Thánh Linh giáo, việc này hiện tại Lục Thiếu Du cũng không nên tính toán.
- Việc này tính sau, khác biệt cũng không lớn.
Lục Thiếu Du khẽ mỉm cười nói.
- Đối với ngươi đương nhiên khác biệt không lớn. Thế nhưng đối với Phi Linh môn thì lại không giống vậy, về sau nói tới cũng tốt hơn một chút.
Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh nói, Lục Thiếu Du đều là chưởng môn, giáo chủ của Phi Linh môn và Thánh Linh giáo, đương nhiên khác biệt không lớn.
- Lão gia hỏa nhà ngươi, chưởng môn để cho Đoan Mộc Hồng Chí tham gia thi đấu trong Phi Linh môn, ý tứ đã rất rõ ràng, chẳng lẽ đến chuyện này ngươi cũng không nhìn ra sao?
Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh lườm Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh nói.
- Ồ, ta đã quên chuyện này.