Trước cửa Phi Linh môn yên tĩnh lúc này có hai đạo thân ảnh chậm rãi bước trên con đường lớn đi tới. Hai người đều mặc y phục may bằng vải thô, mộc mạc, thậm chí còn bị mòn, góc y phục còn rách nát một chút.
Chuyện kỳ quái nhất chính là hai người lại giống nhau như đúc, ánh mắt trong suốt, giống như không có một chút tạp chất nào. Điểm khác nhau duy nhất chính là một người trên đầu có dây cột tóc màu đỏ, mà người còn lại thì là màu lam.
Cách ăn mặc cùng bộ dáng của hai người hoàn toàn giống như một thôn phu sơn dã, tuổi chừng năm mươi.
Hai người đi trên đường thế nhưng cũng không ai chú ý tới, bước chân của hai người nhanh hơn người khác rất nhiều.
Trước cửa Phi Linh môn hiện tại đều có vô số người xếp hàng. Trước cửa sắp xếp thành một hàng dài, có người muốn gia nhập Phi Linh môn. Có người đến chúc mừng, mỗi ngày đều vô cùng náo nhiệt.
Hai người đến ngoài cửa Phi Linh môn, đánh giá cảnh tượng Phi Linh môn, hai người không nói lời nào mà lặng lẽ xếp hàng. Nửa canh giờ sau mới tới lượt hai người.
- Hai vị, xin hỏi hai vị tới Phi Linh môn có chuyện gì?
Đệ tử Phi Linh môn hỏi hai người. Mỗi một người tiến vào Phi Linh môn đều cần phải trải qua sự kiểm tra nghiêm khắc, Phi Linh môn cũng không phải là nơi mà ai muốn tiến vào thì tiến.
Lúc này đệ tử Phi Linh môn nhìn qua hai người, ánh mắt có chút kỳ quái. Hai người này giống như thôn phu sơn dã, giống như người dân bình thường, lại là hai người sinh đôi, người dân tìm tới Phi Linh môn, đương nhiên người đệ tử này cũng phải kiểm tra một chút.
- Tìm người.
Lão giả áo lam nhìn qua đệ tử này rồi nói.
- Tìm ai?
Đệ tử Phi Linh môn này tiếp tục hỏi.
- Tiểu oa nhi nhà ngươi sao lại dài dòng vậy? Dù sao cũng không phải tìm ngươi, ngươi mau cho chúng ta vào. Bằng không ta sẽ cho ngươi nếm chút đau khổ.