Hậu sơn Phi Linh môn, trong sơn mạch, mấy đạo thân ảnh xuất hiện ở một địa phương trống trải.
Lục Thiếu Du, Lục Tâm Đồng, DƯơng Quá, Tiểu Long, Thiên Sí Tuyết Sư, Huyết Mị, Hắc Hùng, Huyết TÍch Dịch, Phi Thiên Ngô Công có mặt. Thân ảnh Lục Thiếu Du lóe lên, thủ ấn trong tay được kết, đột nhiên lao thẳng về phía Dương Quá.
Ông.
Trọng kiếm Dương Quá vang lên âm hưởng kéo theo một đường vòng cung huyền ảo. Chung quanh kiếm quang không gian bị cắt vỡ, giống như là một con mắt đột nhiên mở ra, sau đó kiếm quang lập tức xuất hiện trước người Lục Thiếu Du.
Thân ảnh Lục Thiếu Du như quỷ mị lóe lên giống như thuấn di, nhẹ nhàng vượt qua kiếm quang nhanh tới tận cùng này.
Sưu....
Cùng lúc đó, Hắc Hùng hóa thành nhân loại, thân ảnh lóe lên, một quyền trực tiếp đánh về phía Lục Thiếu Du. Trước quyền ấn, không gian vặn vẹo, thế nhưng lại không có kình khí tiết ra ngoài cho nên cũng không tạo thành thanh âm quá lớn.
Thân ảnh Lục Thiếu Du vòng qua vòng lại giống như một con bướm, quanh thân đột nhiên có quang mang tràn ra. Quang mang bao phủ không gian mấy chục thước, không gian trong quang mang giống như đông cứng lại.
- Ồ?
Sắc mặt Hắc Hùng đại biến, trong không gian tràn ngập quang mang này của chủ nhân hắn cảm giác được giống như thân thể mất trọng lượng, toàn thân uể oải, lực đạo trên quyền ấn đột nhiên biến mất.
- Lui.
Trong nháy mắt, Lục Thiếu Du mỉm cười xuất hiện trước người Hắc Hùng, năm ngón tay khẽ đảo, một đạo trảo ấn nhanh chóng đánh vào trên quyền ấn của Hắc Hùng. Trong lòng bàn tay có một cỗ chân khí bàng bạc tràn ra, dưới lực lượng của chân khí, thân thể vạm vỡ của Hắc Hùng bị đánh cho lảo đảo lui về phía sau mấy bước, chân mất đi điểm tựa, ngã ngồi xuống mặt đất.
Sưu.
Cùng thời gian đó, một đạo linh hỏa trong tay Lục Tâm Đồng mang theo khói đen cấp tốc đánh tới.