Tiểu gia hoa lập tức cao hứng không thôi, trong miệng thầm đọc tên mình, đi tới bên người La Lan thị rồi nói:
- Nãi nãi, Bảo Bảo có tên rồi.
- Lục Kinh Vân? Không tệ, không tệ.
Đám người Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh cũng không có một chút ý kiến nào.
Nói chuyện một phen, Lục Thiếu Du lập tức theo đám người Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh, Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh còn có Phích Lịch Tôn giả, Phong Linh Tôn giả, Hỏa Sí Tôn giả đi xem xét Phi Linh môn một phen.
Phi Linh môn sau khi được trùng kiến lại, diện tích tăng lên không ít, lớn tới dọa người. Đi tới hậu sơn cũng cần yêu thú phi hành thay cho việc đi bộ. Xế chiều, Lục Thiếu Du còn đi tới đường hầm không gian xem xét một vòng, khi trở về đã là hoàng hôn.
Vào đêm, màn đêm bao phủ mặt đát, trên trời xanh phía xa xuất hiện vô số ngôi sao lóe sáng.
Đêm vô cùng yên tĩnh, một vầng trăng sáng lơ lửng trên cao, chiếu xuống Phi Linh sơn mạch giống như phủ lên sơn mạch một tầng lụa mỏng, lại giống như một tầng sương đậm đặc.
Trong phòng, đây cũng không phải là lần đầu tiên Vân Hồng Lăng qua đêm tại đây, hai người ôm lấy nhau, ban ngày ở cùng mọi người cho nên hai người cũng khó có thể tâm sự được.
- Lần này chàng hù chết thiếp a.
Vân Hồng Lăng từ trong lồng ngực Lục Thiếu Du thò đầu ra, ôm nam tử áo xanh trước mắt nói:
- Mẫu thân cùng chúng thiếp đều lo lắng không thôi. Chàng không có việc gì là tốt rồi, mỗi lần như vậy đều khiến cho chúng thiếp lo lắng chết khiếp. Cũng không biết về sau liệu chúng thiếp cùng mẫu thân có bị chàng làm cho sợ hãi như vậy nữa không.
- Xin lỗi nàng, đã để cho mọi người lo lắng.
Lục Thiếu Du nói, nhẹ nhàng hôn lên cái trán của nàng một cái. Trong lòng tràn ngập sự áy náy, hắn thiếu chúng nữ quá nhiều, lại còn khiến cho bọn họ chờ đợi trong sự lo lắng.