- Lão gia hỏa kia bắt nạt con.
Nhiều bùa hộ mệnh tới như vậy tiểu gia hỏa càng không kiêng kỵ chút nào.
- Làm người thì phải thành thật, ngươi còn dám nói ngươi không cầm, vậy đây là cái gì?
Ánh mắt Lục Thiếu Du khẽ đổi, đi tới trước người tiểu gia hoa rồi móc một bình ngọc nhỏ trong ngực tiểu gia hỏa này ra. Tiểu gia hỏa này muốn trốn tránh thế nhưng không trốn thoát khỏi tay Lục Thiếu Du.
- Cái này....
Nhân chứng, vật chứng đều có đủ cả, nhất thời tiểu gia hỏa không có lời nào để nói. Nó liếc nhìn mọi người rồi khóc lớn lên, giống như chịu ủy khuất vậy.
- Bản thân ngươi làm sai còn muốn khóc sao?
Lục Thiếu Du nhìn qua tiểu gia hỏa này, ánh mắt lóe lên, đem tiểu gia hỏa từ trong lòng Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh đặt xuống mặt đất nói:
- Ngươi có nhận sai không?
Nhìn Lục Thiếu Du, tiểu gia hỏa sững sờ, nào có ai dám thẩm vấn nó như vậy. Nó liếc mắt nhìn mọi người, khóc càng to hơn.
- Đến đây, để nãi nãi ôm nào.
La Lan thị nhìn thấy đau lòng, lập tức tiến tới định ôm tiểu gia hỏa kia.
- Mẫu thân, hôm nay nếu tiểu gia hỏa này không nhận sai thì cho dù là ai cũng không được bênh nó. Để xem nó còn dám trộm đồ của người khác nữa hay không.
Lục Thiếu Du vừa nói vừa ngăn cản La Lan thị. Thói quen này của tiểu gia hỏa không tốt, mọi người tuy rằng sủng ái nó, thế nhưng cũng đã làm hư nó.
- Bảo bảo, trộm đồ là không tốt. Nhanh nhận lỗi đi.
La Lan thị do dự một lát, nàng cũng biết nhi tử mình nói có lý cho nên tức thì nói với tiểu gia hỏa.
- Ô Ô...
Nhìn thấy không có ai để ý tới mình, tiểu gia hỏa lau nước mắt vụng trộm liếc mắt nhìn mọi người sau đó lại khóc rống lên.
- Còn dám khóc, trước tiên mau quỳ xuống, quỳ đến khi nào biết sai thì thôi.