Cảm nhận loại lực lượng này trong cơ thể, Lục Thiếu Du suy nghĩ, cho dù hắn dựa vào thực lực của bản thể, muốn đánh chết Vũ Tôn tứ trọng đỉnh phong có lẽ cũng có thể làm được.
Cảm nhận tất cả trong cơ thể, Lục Thiếu Du mơ hồ phát hiện ra bản thân mình dường như có chút không giống trước đây. Thế nhưng hiện tại hắn cũng không có thời gian xem xét kỹ, nếu như dùng tu vi của hắn hiện tại mà gặp phải Lăng Thanh Tuyệt của Linh Vũ giới, sợ rằng muốn đối phó với hắn ta cũng vô cùng dễ dàng.
Nhắc tới Linh Vũ giới, trong hai con ngươi đen kịt của Lục Thiếu Du hiện lên hàn ý nhàn nhạt. Lần này hắn tẩu hỏa nhập ma, lại bị trọng thương, đây đều là do Linh Vũ giới ban tặng, Linh Vũ giới này hắn tuyệt đối không thể buông tha.
- Thiếu Du.
Trong giây lát ngắn ngủi này, đám người Vân Hồng Lăng, Lữ Tiểu Linh, Tiểu Long nhìn thân ảnh quen thuộc trên không trung lậc tức bổ nhào qua.
- Ca ca.
- Lão đại.
Lục Thiếu Du mỉm cười, nhìn thấy mọi người như thế này, xem ra trong lúc hắn hôn mê Nam thúc đã giải quyết tất cả.
- Lão đại, huynh ngủ hai năm đủ chưa vậy?
Tiểu Long đi tới bên người Lục Thiếu Du, lão đại đã bình yên vô sự, nó cũng không cần lo lắng nữa.
- Cái gì? Hai năm sao?
Lục Thiếu Du bị dọa nhảy dựng lên, hắn chỉ có cảm giác như nằm mơ một lần, cảm giác trong mộng kia giống như lúc hắn lĩnh ngộ Vô Tự Thiên Thư. Sau đó theo đột phá hắn mới tỉnh lại, thế nhưng thật không ngờ hắn lại hôn mê hai năm.
- Chính bản thân chàng không biết, bọn thiếp và mẫu thân lo lắng muốn chết đây.
Vân Hồng Lăng nói nhỏ, tảng đá lớn trong lòng lúc này mới được buông xuống.
Nhìn thân ảnh quen thuộc trên không trung, Đoan Mộc Y Y trong đám người cũng vui vẻ. Chẳng biết tại sao, nhìn thấy đạo thân ảnh này, trong nội tâm nàng cũng có chút vui mừng. Bên trong vui mừng lại có thêm chút khẩn trương.