Ánh mặt trời xuyên thấu qua tán lá chiếu xuống. Trong sơn mạch, rừng cây dưới ánh sáng mặt trời phản chiếu một màu xanh ngắt. Mà trên toàn bộ sơn mạch Vụ Đô, trong không gian có một tầng sương mù màu trắng, một cơn gí mát mẻ quanh quẩn trong rừng cây.
Ngoài sơn mạch Vụ Đô, phương viên trăm dặm chung quanh Phi Linh môn hiện tại đã trở thành nơi có giao thương, mậu dịch lớn nhất của toàn bộ Cổ Vực, Đông Hải và đại lục Linh Vũ. Trong phương viên trăm dặm lúc này chính là nơi chạm vào có thể bỏng tay. Trình độ phồn hoa sợ rằng đủ để so sánh với toàn bộ những nơi khác trên đại lục.
Đương nhiên, trong đó có công lớn nhất của đường hầm không gian, hấp dẫn vô số người tới.
Trong sơn mạch Vụ Đô, đầu ra bên này của đường hầm không gian có hai đạo thân ảnh bước ra. Một nam một nữ, nữ có một mái tóc dài màu đen, khuôn mặt tròn, đôi mắt đen nhanh, tuổi chừng hai mươi ba hai mươi tư. Màu da như tuyết trên má có má lúm đồng tiền, nhìn qua giống như ngại ngùng, vô cùng thanh tú.
Bên cạnh nàng là một thiếu niên chừng mười lăm mười sáu tuổi, thân hình có chút gầy gò, rắn chắn, dưới hai hàng lông mày dài mà đen chính là đôi mắt to. Trong ánh mắt mang theo vẻ kiên nghị mà người thường khó có được. Mười lăm mười sáu tuổi mà đã có dáng vẻ tuấn tú phong lưu, sợ rằng sẽ làm cho không ít thiếu nữ say mê.
Hai người này là người của Đoan Mộc gia trên Lưu Tô đảo, chính là Đoan Mộc Y Y và Đoan Mộc Hồng Chí. Hai người ở Đoan Mộc gia chờ Lục Thiếu Du dẫn hai ngời đi tới Phi Linh môn thế nhưng mãi không thấy đâu. Sau đó lại nghe khắp nơi bàn tán về chuyện Linh Vũ Chiến Vương bọn họ mới biết được Lục Thiếu Du đã trở về Cổ Vực. Gần đây lại có đường hầm không gian nối liền thành Ma Vân cùng với sơn mạch Vụ Đô cho nên hai người quyết định đi tới Phi Linh môn.