- Lưu Chí Triêu là người có thực lực mạnh trong đám người chúng ta, mấy ngày hôm trước chấp sự còn khen hắn tiến bộ không tồi a.
- Hai người này giao thủ không biết ai sẽ chiến thắng.
Niếp Phong lên đài tức thì có không ít tiếng nghị luận trong chúng đệ tử truyền ra. Thân phận của Niếp Phong đương nhiên cũng khiến cho không ít đệ tử chú ý.
- Mời.
Lưu Chí Triêu nhìn Niếp Phong, trên phương diện tuổi tác hắn lớn hơn vài tuổi, thế nhưng dáng dấp lại không khác biệt là bao, ngược lại thoạt nhìn còn khỏe mạnh hơn Niếp Phong một chút.
- Sư huynh, vậy thì ta cũng không khách khí nữa.
Niếp Phong cực kỳ lễ phép, khẽ gật đầu nói. Trong giây lát cánh tay trực tiếp đánh ra một đạo quyền ấn về phía Lưu Chí Triêu, tuy rằng không có chân khí phụ trợ, thế nhưng lực lượng cũng không kém, cũng có một cỗ khí thế.
Sưu.
Nhìn quyền ấn này đập tới, ánh mắt Lưu Chí Triêu lóe sáng, quang mang dưới chân chợt lóe lên, một cỗ chân khí thuộc tính phong tràn ra, bàn chân di chuyển nhanh chóng tránh được một quyền này. Tuy rằng nói là nhanh chóng thế nhưng cũng có chút chật vật. Lưu Chí Triêu lúc này vô cùng hoảng sợ, hắn không ngờ tốc độ của Niếp Phong lại nhanh như vậy.
Lúc thân hình thối lui, Lưu Chí Triêu cũng không khách khí, đối mặt với đệ tử của chương môn hắn cũng muốn tỏa sáng. Cánh tay hắn có một cỗ chân khí màu trắng nhanh chóng ngưng tụ, thân ảnh đánh về phía Niếp Phong, đồng thời hai tay vung lên, bỗng nhiên chuyển thành lợi trảo chộp tới ngực Niếp Phong. Đầu ngón tay, thuộc tính phong màu trắng bàng bạc ngưng tụ lại trên đầu ngón tay giống như là một đôi bao tay mang theo lợi trảo sắc bén vậy.
Sưu.
Trước trảo ấn của Lưu Chí Triêu mang theo tiếng xé gió, tốc độ cực kỳ nhanh, đánh tới trước người Niếp Phong.
Nhìn một trảo của Lưu Chí Triêu mang theo tiếng xé gió mơ hồ, không ít chấp sự chung quanh cũng phải gật đầu. Trong hàng ngũ đệ tử mấy năm nay, thực lực của Lưu Chí Triêu này quả thực không tồi.