- Kính Hoa sư tỷ, muội sẽ nói với sư phụ sau. Cho muội thời gian vài ngày, muội sẽ sắp xếp cho đứa bé này.
Mộ Dung Lan Lan nhìn đứa bé trong lòng rồi nói.
- Sư muội, cả muội và hài tử đều phải trở về, lẽ nào ngay cả mệnh lệnh của sư phụ mà muội cũng không muốn tuân theo?
Nữ tử mặc cung trang nhướng mày nói:
- Sư muội, muội cần phải hiểu rõ, không nên để sư phụ thương tâm nữa.
- Sư tỷ, muội sẽ tự mình thỉnh tội với sư phụ.
Mộ Dung Lan Lan nói.
- Sư muội, nếu đã như vậy thì đừng trách sư tỷ xuất thủ.
Nữ tử mặc cung trang màu trắng khẽ thở dài nói.
Mộ Dung Lan Lan cười khổ, một kiện sa y lập tức xuất hiện trong tay, sau đó nàng cuốn quanh đứa bé trong lòng, nói:
- Muội hiểu, hai vị cũng đừng trách ta, sau này Lan Lan sẽ tạ tội với hai người.
- Sư muội, không nên làm như vậy. Sư phụ từng nói qua, hài tử này Thiên Vân đảo sẽ sắp sếp cho nó, để cho nó lớn lên mà không phải lo cơm áo gạo tiền, sao muội phải làm như vậy?
Phụ nhân có dải lụa trắng nói.
- Tránh ra cho ta. Kiếp này sợ rằng ta còn không biết nơi nó ở nữa. Hai vị sư tỷ, các ngươi không hiểu được tâm tình của một người mẫu thân đâu.
Mộ Dung Lan Lan nói.
- Sư muội, mệnh lệnh sư phụ khó cãi. Phải nhìn xem muội có thể thoát khỏi tay chúng ta mà đi hay không.
Nữ tử mặc cung trang màu trắng cắn môi, trong giây lát có một cỗ linh lực ba động tuôn ra. Cỗ ba động hùng hồn nhanh chóng khuếch tán, gợn sóng trong không gian cuồn cuộn. Trong nháy mắt bao phủ về phía Mộ Dung Lan Lan. Chỉ bằng vào cỗ khí tức này cũng đủ biết được tu vi nữ tử này cũng đã đạt tới Linh Vương cửu trọng, sợ rằng đã tới đỉnh phong.
Sưu Sưu.
Mộ Dung Lan Lan nhíu mày, thủ ấn trong tay được kết, thân hình chuyển động, một đạo quang tráo bằng linh lực lập tức bao phủ thân thể nàng. Kể cả đứa bé ở bên trong, thân thể trực tiếp hóa thành một đạo lưu quang quay về phía trước bắn đi.