- Là ai có thể đột phá Đế giả?
Khâu Mỹ Vi nghi hoặc hỏi.
- Thiên Linh Đan Tôn.
Lữ Chính Cường nói.
- Không ngờ lại là hắn, không phải bên ngoài đồn rằng hắn đột phá Đế giả thất bại cho nên đã ngã xuống rồi sao?
Khâu Mỹ Vi kinh ngạc, Thiên Linh Đan Tôn này nàng đương nhiên biết tới. Đây chính là một nhân vật phong vân tuyệt đối trên đại lục hơn trăm năm trước, là một người kinh diễm tuyệt luân, không ít đại môn đại phái xuất động cường giả mời thế nhưng hắn cũng không gia nhập, không ngờ hiện tại lại đột phá Đế giả mà còn ở trong Phi Linh môn.
- Linh Vũ song tu, vũ giả ngũ hệ. Đồn rằng khi trước trên trấn Thanh Vân Lục gia xuất hiện một lão giả giải vây cho bọn họ, sợ rằng lão giả này chính là Thiên Linh Đan Tôn. Tiểu tử Lục Thiếu Du này không sợ trời, không sợ đất hóa ra phía sau lưng là có người này. Thảo nào!
Lữ Chính Cường giống như bừng tỉnh, than thở nói.
- Phi Linh môn có Đế giả, lần này coi như chân chính quật khởi rồi.
Khâu Mỹ Vi nói.
- Tất cả đều vượt quá dự liệu của ta.
Lữ Chính Cường nói.
Trong một đám kiến trúc, quang mang trên ngọc giản tin tức trong tay Gia Cát Tây Phong mờ đi, mà ánh mắt hắn lúc này cũng kinh ngạc tới cực điểm.
- Không ngờ, thật không ngờ trong Phi Linh môn lại có Đế giả, tất cả tính toán đều sai rồi.
Gia Cát Tây Phong nắm chặt tay, hai mắt lên.
- Trang chủ, hiện tại chúng ta nên làm gì bây giờ?
Một trưởng lão đi tới bên người Gia Cát Tây Phong rồi hỏi.
- Bên ngoài gần đây còn nghị luận gì không?
Ánh mắt Gia Cát Tây Phong khẽ đổi, nhìn trưởng lão này rồi hỏi.
- Bàn tán trong một sớm một chiều không thể dẹp đi được. Trận chiến ở Thiên Môn cốc, đối với thanh danh Lan Lăng sơn trang chúng ta tổn thương quá lớn. Hiện tại Phi Linh môn giống như mặt trời ban trưa.