Thân ảnh nháy mắt xuất hiện trước người Hắc Vũ, nhìn qua như thong thả thực tế chỉ phát sinh trong nháy mắt.
Tiếp theo sau một đạo trảo ấn đẩy ra, không gian xung quanh run lên, năng lượng đột nhiên hội tụ thành chưởng ấn bay ra.
Chưởng ấn ngưng tụ, trảo ấn nháy mắt khựng lại, sau đó bị chưởng ấn đánh trúng, trảo ấn lập tức tiêu tán giữa không trung.
- Cuộc đời của ta chỉ có một lần mù mắt duy nhất chính là thu nghiệt đồ như ngươi!
Năng lượng tiêu tán, thanh âm thản nhiên vang lên, đồng thời một thân ảnh di động, không gian bị chấn khai, thân ảnh vung tay tát thẳng tới trước.
- Là ngươi…
Vừa nhìn thấy người kia, ánh mắt phó giới chủ đại biến, thân thể run lên, lập tức khởi động cương khí hộ thân.
Phanh phanh!
Một tát kia đánh thẳng vào cương khí hộ thân, thanh âm bạo liệt truyền ra, cương khí hộ thân lóe lên quang mang chói mắt, ngay tiếp theo ầm ầm chấn vỡ, khe không gian hiển lộ, lực cắn nuốt tràn ra ngập trời.
Phốc!
Phó giới chủ phun máu tươi, thân hình giống như diều đứt dây lảo đảo văng ra xa, sắc mặt biến thành tái nhợt, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào thân ảnh kia.
Kình khí tiêu tán, thân ảnh xuất hiện, bình tĩnh lăng không đứng thẳng, trong vô hình cả không gian giống như chỉ còn lại khí tức của hắn.
Lúc này Lục Thiếu Du chỉ có thể dùng ý chí chống đỡ, nhìn thấy người kia khóe môi lộ ý cười, rốt cục Nam thúc đã xuất hiện.
- Nam thúc, con không chống đỡ được nữa rồi!
Lục Thiếu Du cảm ứng khí tức phía trước, theo hắn cảm giác khí tức của Nam thúc chính là người cực mạnh nhất mà hắn từng gặp tới bây giờ, ngay lập tức hắn lại cảm giác đôi mắt nóng lên, trong đầu ngày càng mê muội.
- Hết thảy có ta, ngươi lui ra đi!
Nam thúc nhìn qua Lục Thiếu Du, thản nhiên nói.