Mũi thương hướng lên không, thương mang dài gần ngàn thước phóng lên cao, hỏa diễm quanh quẩn đầy trời, tựa như chín đầu cự long không ngừng xoay tròn trên thiên không, cả phiến không gian xung quanh chấn động kịch liệt.
Vào lúc này Lục Thiếu Du cắn chặt răng cố nén đau đớn, gắng gượng dung hợp tam quyết, năng lượng kh*ng b* khổng lồ chạy chồm trong thân thể hắn, làm ngũ tạng lục phủ của hắn không ngừng chấn động.
Sắc mặt Lục Thiếu Du ngày càng tái nhợt, máu tươi không ngừng phun ra, kinh mạch bành trướng càng lúc càng nghiêm trọng, hốc mắt đã tràn đầy tơ máu.
- Chưởng môn muốn làm gì?
Các cường giả Phi Linh môn nhìn thấy một màn này, có thể cảm giác được Lục Thiếu Du có chút không ổn, trong lòng cảm thấy lo lắng.
- Nhất định phải dung hợp!
Cố nén đau đớn, Lục Thiếu Du khống chế tam quyết dung hòa vào nhau, đủ loại hào quang luân phiên thay đổi đầy vẻ thần dị, năng lượng phát ra vặn vẹo cả không gian xung quanh xung quanh.
- Khí tức trên người chưởng môn bắt đầu mạnh mẽ!
Thanh Linh tôn giả nhìn chằm chằm giữa trung tâm, ánh mắt có chút biến hóa.
- Chân khí thật khủng khiếp, tựa hồ chưởng môn đang súc tích lực lượng cuối cùng a!
Một tôn giả mới gia nhập Phi Linh môn kinh ngạc nói, mà nhóm người Đông Vô Mệnh cũng từng nhìn thấy cảnh tượng này.