Lăng Thanh Tuyệt vừa định thối lui, đột nhiên phát hiện hắn căn bản không thể thoát thân, một quyền nện xuống lớp lân phiến quỷ dị tuôn ra một cỗ cắn nuốt cực lớn, chân khí của Lăng Thanh Tuyệt lập tức bị hấp xả, tốc độ cắn nuốt cực kỳ khủng khiếp.
Oanh long long…
Lục Pháp Tôn oanh thẳng tới trước, lực lượng hủy diệt tuôn trào, không gian nổ tung, hơn mười khôi lỗi thất giai hóa thành mảnh nhỏ.
Ánh mắt Lục Pháp Tôn rơi lên người Đông Vô Mệnh cùng Bạch Oánh đang chưởng khống khôi lỗi chiến đấu.
Ngay lúc hắn định ra tay, sắc mặt chợt biến, quay phắt đầu lại nhìn thấy Lăng Thanh Tuyệt bị Lục Thiếu Du hấp xả cắn nuốt, nếu thiếu chủ xảy ra sự cố, những người cùng đi lần này chỉ sợ khó tránh khỏi tội chết.
- Thiếu chủ, cẩn thận!
Lục Pháp Tôn cấp tốc đánh về phía Lục Thiếu Du, thân ảnh phá không bay qua.
- Âm Vũ quyết!
Chân khí tràn ra, Lăng Thanh Tuyệt không chút do dự cắn răng cắn nuốt ngược lại, hai cỗ lực lượng lập tức va chạm lẫn nhau.
Phanh phanh!
Lực hấp xả trên lưng Lục Thiếu Du không mạnh bằng hổ trảo, vừa va chạm Lăng Thanh Tuyệt lập tức bị đẩy ra, thân ảnh lảo đảo thối lui, không nghĩ tới thoát khỏi lực hấp xả của Lục Thiếu Du.
Vào lúc này Vũ tôn tứ trọng cũng đã biến thành một khối thây khô, thậm chí cả hồn anh cũng bị nuốt chửng.
Hô hô!
Cắn nuốt một Vũ tôn tứ trọng, năng lượng cuồn cuộn không dứt khiến chân khí Lục Thiếu Du trực tiếp kéo lên, bắt đầu có dấu hiệu đột phá, chỉ nháy mắt thiên địa năng lượng lập tức hội tụ tràn tới.
- Tiểu tử thật quỷ dị!
Lục Pháp Tôn xuất hiện ngay trước người Lục Thiếu Du, trực tiếp oanh thẳng một quyền, quyền ấn động tới thiên địa năng lượng tạp vỡ không gian ầm ầm nện xuống.
Hống!
Đột nhiên Lục Thiếu Du rít gào một tiếng, ném cỗ thây khô, quanh thân tràn ngập điện mang kịch liệt, một đạo trảo ấn lại vung ra xé rách không gian vỡ áp xuống.