Đông Vô Mệnh nghi ngờ hỏi, hắn thật sự nhìn không ra tiểu tử khờ khạo kia có chỗ nào hơn người, ngoại trừ thành thật một chút cũng chỉ có thân hình rắn chắc mà thôi.
- Vậy thì không nhất định, thiên phú chẳng phải tuyệt đối, Đông lão, ngươi cũng có lúc nhìn lầm người rồi.
Lục Thiếu Du cười bí hiểm.
Trời chiều, thôn trang, đình viện, hết thảy cực kỳ mộc mạc.
- Lan muội tử, ngươi có ở nhà không?
Một phụ nhân dáng vẻ chân chất đứng ngoài đình viện hô to.
- Mai đại tỷ, vào đi!
Một âm thanh yêu kiều truyền ra.
- Ta biết ngươi đang ở nhà, ta qua thăm ngươi sinh hay chưa, thuận tiện đi mua một ít quần áo, lần trước ta tới đây nhìn thấy ngươi còn chưa chuẩn bị quần áo hài nhi, tới lúc đó tiểu gia hỏa sinh ra phải làm sao bây giờ, ngươi lần đầu tiên làm mẹ, chuyện gì cũng không hiểu!
Phụ nhân đi vào trong đình viện, đình viện không lớn lắm, phụ nhân trực tiếp vào phòng.
- Đa tạ Mai đại tỷ!
Một thân ảnh đang ngồi trong phòng, mặc quần áo đơn giản, nhưng cũng không thể che giấu khí chất cao quý cùng dung nhan tuyệt sắc, mắt phượng ưu sầu, thoạt nhìn chừng ba mươi lăm tuổi, da thịt như tuyết, mái tóc đen bới cao, chính là Mộ Dung Lan Lan.
- Lan muội tử, sao ngươi còn ngồi đây, mau đứng lên đi lại một chút, tới ngày sinh sẽ thoải mái hơn.
Thôn phụ kéo tay Mộ Dung Lan Lan.
Mộ Dung Lan Lan chậm rãi đứng lên, vùng bụng nhô cao, mỉm cười nói:
- Mai đại tỷ, không có chuyện gì!
- Sao lại không có việc gì, ngươi sinh lần đầu tiên, rất đau, ban đầu khi ta sinh đại Đản, đau chết đi sống lại, thật sự đau không muốn sống, đáng tiếc nam nhân bọn hắn không biết cảm giác đau này.
Mai đại tỷ nói xong, thở dài nói:
- Lan muội tử, ngươi cũng mạng khổ, gặp phải kẻ phụ lòng, đã sắp sinh con mà nam nhân kia còn bỏ chạy, kẻ phụ lòng như vậy nên giáo huấn hắn!