- Được rồi, không cần phục lạy, nói cho ta biết cái gì là Cầm Long nhân?
Lục Thiếu Du mỉm cười, tâm thần vừa động lên nâng đỡ thiếu niên, dù hắn muốn tiếp tục phục lạy cũng không làm được nữa.
- Ngài chính là Cầm Long nhân, ngày đó ta nhìn thấy trên bầu trời có thật nhiều đầu long kh*ng b*, còn có thật nhiều dã thú kh*ng b*, không phải, hẳn gọi là yêu thú, ta còn nhìn thấy ngài biến thành thật nhiều người giống ngài, dùng tay không đánh ngã long, nhưng sau đó ta bị một khối đá lớn đánh trúng hôn mê bất tỉnh, lão nhân trong thôn nói, ngài có thể đánh ngã long, nhất định là người mạnh nhất trong truyền thuyết, thậm chí có thể đánh bại cả long.
Thiếu niên kích động nhìn Lục Thiếu Du, không nghĩ tới mình gặp được cường giả như vậy.
- Để ta xem vết thương của ngươi.
Lục Thiếu Du nói.
- Đại nhân, không cần, ta không sao, từ nhỏ ta thường té ngã cũng không sao.
Thiếu niên xua tay nói.
- Ta chỉ xem ngươi có bị nội thương hay không, việc này không thể sơ ý.
Bàn tay Lục Thiếu Du nhanh chóng lướt khắp thân thể thiếu niên, cuối cùng dừng trên đầu, tốc độ nhanh như chớp khiến thiếu niên không phát giác.
- Thương tổn đầu sao!
Bàn tay Lục Thiếu Du dừng trên đầu thiếu niên, nơi đó có chút vết thương, thương thế ngay cạnh thiên linh cái, chỗ đó nhô lên khối u nhỏ.
Khi bàn tay Lục Thiếu Du chạm vào khối u kia, nhất thời có một cỗ cự lực chấn tay hắn, đương nhiên lực lượng không đáng giá nhắc tới, bất quá biến hóa làm ánh mắt Lục Thiếu Du chợt lóe, lực lượng kia nháy mắt biến mất, nhìn lại khối u tựa hồ không có chỗ nào đặc biệt.
- Thật sự không việc gì.
Lục Thiếu Du thản nhiên thu tay, nhẹ nhàng nói một câu.
- Đại nhân, ta đã sớm nói qua không cần, từ nhỏ ta hay bị té ngã, mẫu thân nói mạng của ta tiện, dễ nuôi lớn.