- Sư phụ, Linh Ngọc Sàng là thần khí sao?
Lục Thiếu Du nhìn xuống Linh Ngọc Sàng, hỏi.
- Không sai!
Thánh Thủ linh tôn cũng nhìn Linh Ngọc Sàng, lại nói:
- Linh Ngọc Sàng là hồn khí thiên cấp, thế nhân đều chỉ biết Huyền Thiên yêu tôn chiếm được thần khí Tử Lôi Huyền Đỉnh, lại không biết lúc đó còn có một kiện thần khí khác, chính là Linh Ngọc Sàng, lúc đó ta cũng có mặt.
Hắn dừng một chút, lại nói:
- Vì Linh Ngọc Sàng này, ta đã giao thủ với Huyền Thiên yêu tôn một ngày đêm, kết quả không ai làm gì được ai, cuộc chiến kia lại sản sinh không ít giao tình, cuối cùng đành thương lượng chia ra mỗi người một nửa, về sau lão gia hỏa kia vì hộ sơn đại trận cho nên dùng phân nửa Linh Ngọc Sàng trao đổi với ta, vì vậy nó hoàn toàn thuộc về ta.
- Thì ra là thế!
Lục Thiếu Du gật gật đầu.
- Thật đáng tiếc lão gia hỏa kia đã chết!
Thánh Thủ linh tôn cảm thán.
- Thiếu Du, nhị sư thúc của ngươi đưa ngươi Địa Tâm linh dịch, ngươi sử dụng chưa?
Thánh Thủ linh tôn ngẩng đầu hỏi.
- Đã dùng, chẳng biết tại sao đệ tử vẫn không cách nào đột phá Tôn cấp!
Lục Thiếu Du nói.
- Thực lực của ngươi đã sớm vượt qua Tôn cấp, nhưng toàn bộ đại lục chỉ sợ cũng không có vài người giống như ngươi, bởi vì khoảng cách giữa Vương cấp cùng Tôn cấp cực lớn, muốn đột phá thật sự không nhiều người.
Thánh Thủ linh tôn nói:
- Tuyệt đại bộ phận mọi người bởi vì chân khí hoặc lực lĩnh ngộ thuộc tính không đủ, chỉ có lĩnh ngộ mới có thể đột phá, theo góc độ khác mà nói, lĩnh ngộ còn trọng yếu hơn cả tu luyện chân khí cùng linh lực thật không ít.
Lục Thiếu Du gật đầu, hắn cũng sớm biết chuyện này, Nam thúc đã nói với hắn từ lâu, mà hắn tự nhận trong lĩnh ngộ của mình đã tới Vũ tôn nhất trọng bình thường nhất, đặc biệt ở thổ hệ, phong hệ, hỏa hệ càng không kém, chỉ kém mộc hệ cùng thủy hệ mà thôi.