Thanh Linh tôn giả cùng Hỏa Thử tôn giả nhìn thân ảnh thương lão trên không, tràn đầy khiếp sợ.
- Đúng là sư phụ, rất ngưu bức!
Lục Thiếu Du lần đầu tiên nhìn thấy sư phụ ra tay, nuốt nước bọt, trong lòng vô cùng chấn động, thực lực của sư phụ vô cùng bá đạo, không hổ là vị cường giả đứng đầu tung hoành đại lục ngày trước, chỉ dùng một khối ngọc đã chụp bẹp năm đầu Thanh Long.
Vào lúc này ở xa xa viễn không, đột nhiên có hai đạo khí tức khẽ dao động.
Năm đầu Thanh Long bị nện dưới Linh Ngọc Sàng, thân hình khổng lồ không thể nhúc nhích chút nào, trong mắt lộ vẻ kinh hãi, bọn hắn thật sự không biết trong Phi Linh môn còn có vị cường giả như thế.
- Thiếu chủ, không sao chứ?
Hắc Vũ lặng yên xuất hiện bên cạnh Lục Thiếu Du, quan tâm hỏi.
- Hắc Vũ thúc, ngài lẽ ra nên sớm xuất hiện một chút chứ, ta đều sắp chết ngài mới tới!
Lục Thiếu Du bất đắc dĩ cười nói.
- Ngươi cũng đâu có việc gì, nhìn ngươi cũng không có hại!
Hắc Vũ nói.
- Đồ khốn, Thanh Long hoàng tộc thì giỏi lắm hay sao, đừng ở trước mặt lão tử hung hăng càn quấy, bảy ngàn năm trước lão tử cũng đã không sợ, hiện tại cũng thế!
Thánh Thủ linh tôn lạnh lùng nói, ánh mắt đảo qua viễn không:
- Hai người các ngươi xem đủ rồi chưa, có phải để ta giết mấy đại trùng tử này mới chịu đi ra không?
- Còn có cường giả khác sao?
Lục Thiếu Du cả kinh, hắn không hề cảm giác được khí tức, chỉ sợ thực lực hai người kia vô cùng kh*ng b*.
- Ha ha, mấy trùng tử này muốn giết thì giết đi, ta tuyệt đối không có ý kiến!
Một tiếng cười to vang vọng trời cao.
Xuy!
Một thân ảnh hùng vĩ xuất hiện, bộ dáng chừng bốn mươi tuổi, trường bào màu đen, khuôn mặt tuấn lãng, người này vừa xuất hiện một cỗ thiên địa năng lượng hội tụ, khí thế bàng bạc không ngừng lan tràn.