- Đồ khốn, nhân loại đáng chết, ta không tha cho ngươi!
Từ trong hố sâu thật lớn đột nhiên truyền ra tiếng quát, một giây sau một thân ảnh khổng lồ phóng lên cao.
- Ngao…
Mọi người lập tức nhìn lên, trong lòng vô cùng khiếp sợ, công kích kh*ng b* như vậy mà đầu Thanh Long kia vẫn chịu đựng được, lực phòng ngự thật sự không thể tưởng tượng.
Nhưng tuy khiếp sợ vẫn có chút đồng tình, bởi vì đầu Thanh Long kia mặc dù chống cự được công kích, toàn thân lại vô cùng thê thảm, bị thương nặng hơn cả ba đầu Thanh Long kia, long lân cháy đen, lớp vảy nứt nẻ, có dấu vết bị lửa thiêu cháy, không ít vảy vỡ nát, da tróc thịt lạn, máu tươi đầm đìa.
Long giác của hắn vỡ ra, long tu thần thái sáng lạn lúc này bị thiêu hủy cháy đen, cự vĩ còn thiếu mất một khối.
- Phòng ngự thật mạnh!
Trong lòng Lục Thiếu Du rung động, không nghĩ tới uy lực công kích như vậy lại làm cho người kia bị thương nặng mà thôi, đủ chứng minh Thanh Long hoàng tộc thật sự kh*ng b*.
- Lão đại, huynh không sao chứ?
Tiểu Long đã đi tới bên người Lục Thiếu Du hỏi.
- Không sao, đệ có sao không?
Lục Thiếu Du hỏi.
- Đệ cũng không sao, con trùng kia cũng không làm gì được đệ!
Ánh mắt Tiểu Long hung hăng trừng hướng đầu Thanh Long, nói:
- Lão đại, tốt nhất là bắt giữ hắn!
- Được!
Lục Thiếu Du gật đầu, Tiểu Long muốn bắt người hẳn là muốn hỏi tin tức của mẫu thân.
- Hỗn trướng, ta sẽ không bỏ qua ngươi!
Đầu Thanh Long rít gào, nhìn chằm chằm sắc mặt tái nhợt của Lục Thiếu Du.
- Không buông tha ta, ngươi có tư cách sao, chẳng lẽ quên mùi vị vừa rồi hả!
Lục Thiếu Du ngẩng đầu nói.
- Đồ khốn, Thanh Long hoàng tộc sao có thể bị nhân loại hèn mọn nhỏ bé như ngươi vũ nhục, hôm nay ta tuyệt đối không buông tha ngươi!
Thanh Long quát lớn một tiếng, long ngâm vang rền: