Nam nhân râu quai nón ngẩng đầu lên đáp:
- Lưu Kha!
Lục Thiếu Du nói:
- Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là trưởng lão nội môn của Phi Linh môn, ban cho một món vũ linh khí hoàng giai. Ngươi có thể đi chỗ Bạch cung phụng lĩnh.
Thực lực của Lưu Kha bình thường nhưng gã là nhân tài, tướng thổ phỉ, dũng mãnh hơn người.
Nam nhân râu quai nón ngây người rồi quỳ dưới đất, kích động người run rẩy:
- Đa tạ chưởng môn!
Lục Thiếu Du đã biến mất tại chỗ. Nhiều đệ tử thấy cảnh này thì rất hâm mộ. Hộ pháp này có tương lai sáng lạn, trưởng lão nội môn là địa vị cao thượng.
Quay về đình viện sau núi, Lục Thiếu Du nghe ba nữ nhân Bạch Sa Sa, Nhan Kỳ, Tân Hiểu Kỳ báo cáo mới biết Vân Hồng Lăng, Lữ Tiểu Linh cùng Lục Tâm Đồng đi chơi mấy ngày. Dường như gần đây trong thành Phi Linh môn tiếp quản có vài việc vặt cần giải quyết. Có đại ca Dương Quá, hai yêu thú Phi Thiên Ngô Công, Huyết Tích Dịch đồng hành.
Trong Cổ vực này Lục Thiếu Du không quá lo, huống chi thực lực của Lục Tâm Đồng, Dương Quá không tầm thường.
Lục Thiếu Du nói:
- Tiểu Long, Tuyết Sư, chúng ta bế quan!
Lục Thiếu Du dặn dò ba nữ nhân Bạch Sa Sa, Nhan Kỳ, Tân Hiểu Kỳ mấy câu, bày một cấm chế cộng thêm trong Phi Linh môn nên hắn yên tâm bế quan.
Lát sau trong không gian Thiên Trụ giới, Tiểu Long, Tuyết Sư tìm chỗ tự ngồi xếp bằng, tiến vào trạng thái tu luyện.
Trong một không gian, Lục Thiếu Du ngồi xếp bằng, chậm rãi tĩnh tâm lại. Đã tới lúc hắn thử đột phá đẳng cấp Tôn cấp.
Xoẹt!
Trong tay Lục Thiếu Du cầm áo choàng màu xanh, là tứ sư thúc Khổng Tước Tôn giả tặng cho. Thứ tứ sư thúc Khổng Tước Tôn giả tặng chắc chắn là báu vật.
Lục Thiếu Du nhớ Khổng Tước Tôn giả từng nói sau khi luyện chế áo choàng này tuy không phải trọng bảo quý báu gì nhưng có nhiều diệu dụng. Sắc mặt Lục Thiếu Du hơi thay đổi, hắn đánh giá áo choàng màu xanh, dường như không phải linh khí, không biết do tài liệu gì luyện chế ra. Sờ vải vóc không khác gì quần áo bình thường.