Mọi người cảm giác như thấy một vật khổng lồ, bản thân thật nhỏ bé. Cơ thể Lục Thiếu Du phát ra khí thế chỉ có thể hình dung bằng từ đáng sợ. Mơ hồ có năng lượng thiên địa quái dị khiến tim người đập nhanh.
Ánh mắt Thánh Thủ Linh Tôn, Bạch Long Tôn giả lộ ra kinh sợ:
- Đây là...!
Những người có mặt ai nấy ánh mắt phi phàm, thấy khí thế đó bọn họ đều biến sắc mặt, trong mắt tràn ngập giật mình.
- Đế Giả Chi Nguyên, đây là Đế Giả Chi Nguyên!
Lục Thiếu Du không nói chuyện, thủ ấn biến đổi. Lục Thiếu Du đã dung hợp Đế Giả Chi Nguyên, hắn không hiểu rõ thực lực của Nam thúc thế nào nhưng có thể ước chừng còn chưa tới cấp độ đế giả. Nghe sư phụ Thánh Thủ Linh Tôn và Nam thúc thường trò chuyện, Lục Thiếu Du đoán thực lực của Nam thúc là Linh Tôn cửu trọng đỉnh phong, cách bước cuối cùng không xa. Nếu có thể dung nhập một tia Đế Giả Chi Nguyên không chừng sẽ được hiệu quả không ngờ.
Lục Thiếu Du đã dung hợp Đế Giả Chi Nguyên, phân ra một chút cho Nam thúc không ảnh hưởng gì đến hắn. Tuy nhiên Lục Thiếu Du không biết làm vậy có giúp ích cho Nam thúc không, Đế Giả Chi Nguyên là thứ huyền diệu, vô cùng kỳ diệu, khó giải thích. Đế Giả Chi Nguyên không phải năng lượng, nên Lục Thiếu Du không nắm chắc.
Xoẹt!
Vầng sáng rực rỡ quanh thân Lục Thiếu Du càng đậm hơn, khí thế làm tim người đập nhanh. Chỉ một giây ngắn ngủi, trong trán Lục Thiếu Du có một luồng sáng chói lòa b*n r*. Ánh sáng cực kỳ hư ảo nhưng không khó nhận ra ánh sáng chứa năng lượng kh*ng b*.
Ánh sáng b*n r* như tia chớp giáng xuống. Sấm sét ầm vang, khí thế chui vào Cửu Long Xích Viêm đỉnh, nhập vào đan dược đang ngưng tụ. Ánh sáng chói lòa biến mất, thẩm thấu vào đan dược.
Vầng sáng quanh thân Lục Thiếu Du biến mất, tựa như trải qua một trận đại chiến, mặt hắn không còn chút máu. Lục Thiếu Du không biết sử dụng một chút Đế Giả Chi Nguyên sẽ tiêu hao kinh người như thế.