Đạm Thai Tuyết Vi nói:
- Lục chưởng môn, nếu có tâm sự gì hãy cứ nói ra, không chừng ta có thể giúp đỡ một chút.
- Cái này...
Lục Thiếu Du mỉm cười nói:
- Tâm sự thì không nhưng gặp chút rắc rối.
Lục Thiếu Du hỏi:
- Phải rồi, Tuyết Vi cô nương, không biết hiện tại lệnh sư ở đâu? Lần trước từ biệt lệnh sư mãi không gặp lại nữa, không biết gần đây lệnh sư có khỏe không?
Trên Thiên Vân đảo Lục Thiếu Du không tiện hỏi, lúc ở Đông Hải thì rơi vào tay Mộ Dung Lan Lan. Khi Lục Thiếu Du tỉnh lại không thấy Mộ Dung Lan Lan, làm hắn luôn thắc mắc.
Đạm Thai Tuyết Vi mắt lóe tia sáng:
- Gia sư đang bế quan, đa tạ Lục chưởng môn nhớ tới.
Đạm Thai Tuyết Vi cũng không biết tung tích của sư phụ, với bên ngoài thì không thể nói thật. Đạm Thai Tuyết Vi hơi bất ngờ là tại sao Lục Thiếu Du hỏi thăm sư phụ.
Lục Thiếu Du gật đầu, nói:
- Thế thì tốt, nếu có cơ hội làm ơn hỏi thăm lệnh sư giùm ta, lúc trước đa tạ lệnh sư nương tay.
Mắt Lục Thiếu Du lóe sáng, hắn xem phản ứng vừa rồi của Đạm Thai Tuyết Vi liền biết nàng không nói thật. Chẳng lẽ Mộ Dung Lan Lan xảy ra chuyện gì? Không thì tại sao Đạm Thai Tuyết Vi đột nhiên tiếp nhiệm đảo chủ?
Lục Thiếu Du không tiện hỏi rõ ràng, mọi thứ không liên quan nhiều đến hắn.
Hai người đi tới, thỉnh thoảng truyền ra tiếng cười. Ánh chiều tà bất giác chìm vào đường chân trời, sắc trời vào đêm, trăng sáng treo cao.
Lục Thiếu Du ngước nhìn trăng, nói:
- Tuyết Vi cô nương, trời đã tối, chúng ta trở về đi.
Đạm Thai Tuyết Vi gật đầu:
- Ừm!
Hai người quay về.
Đạm Thai Tuyết Vi nhìn nam nhân áo xanh đi bên cạnh, mắt mông lung.
Quay về đình viện nơi Thiên Vân đảo cư trú, dọc đường đi gặp đệ tử Phi Linh môn tuần tra đều hành lễ. Thấy chưởng môn đi chung với đảo chủ Thiên Vân đảo, không khí hơi lạ, đệ tử Phi Linh môn biết điều hành lễ xong tự động lui ra.