Nói xong bốn người Bạch Long Tôn giả phát ra ánh sáng, năng lượng thiên địa vô hình quanh thân. Bốn người biến mất trong hang sâu.
Mắt hí của Tiểu Long lóe sáng, không kiềm được muốn đi xem:
- Lão đại, chúng ta đi xem thử?
Lục Thiếu Du không nhịn được:
- Đi, vào xem cũng tốt.
Lực phòng ngự của hắn và Tiểu Long không tệ, cùng lắm nếu tình hình xấu thì không đi vào.
Hắc Vũ nói:
- Thiếu chủ, hãy cẩn thận một chút.
Lục Thiếu Du, Tiểu Long muốn đi qua lối vào linh mạch, Hắc Vũ theo sau.
Vầng sáng bao phủ ba người, cùng tiến vào cửa hang linh mạch. Bên trong là năng lượng linh lạc dâng trào kh*ng b*. Năng lượng linh lực khủng khiếp này như có một tầng sương mù dày đặc từ lòng đất phóng lên cao. Lục Thiếu Du tiến vào trong, cảm giác năng lượng khủng khiếp hơn bên ngoài gấp vô số lần bao bọc hắn.
Năng lượng gào thét đẩy dạt sóng không gian. Không gian trong hang run rẩy, năng lượng dâng lên, sóng không gian lan tràn.
Lục Thiếu Du kinh ngạc nói:
- Thật mạnh mẽ!
Linh lực hùng hậu này khiến người rung động, mạnh hơn Địa Tâm Linh Mạch của Vân Dương tông nhiều. Lục Thiếu Du phỏng chừng nếu tu luyện trong này thì linh hồn sẽ hơn bên ngoài gấp chục lần trở lên. Tiếc rằng Lục Thiếu Du không hưởng được nhiều ích lợi bao nhiêu, với cường giả đến đẳng cấp Tôn cấp thì ích lợi vẫn nhiều nhưng điểm quan trọng nhất là lĩnh ngộ. Với linh lực và chân khí thì khó tu luyện nhất là lĩnh ngộ.
Lúc này Lục Thiếu Du mới thấy rõ trong cửa hang bốn phía là nham thạch không đồng đều, không biết hang sâu hình thành như thế nào, sâu không thấy đáy, như trong lòng đất.
Năng lượng hùng hậu làm Hắc Vũ, Tiểu Long giật nảy mình. Ba người cẩn thận tiến vào trong. Hang sâu xám xịt như hướng đi tới cửu u.