Bên ngoài đại điện, Lục Thiếu Du nói với các cường giả:
- Các vị, mấy ngày nay hãy nghỉ ngơi trong Phi Linh môn, đỡ khỏi phải đi tới đi lui. Phong cảnh trong Phi Linh môn cũng đẹp.
Lục Thiếu Du đứng thẳng tắp, sóng vai với nhiều cường giả, khí thế không thua kém chút nào. Khí phách vô hình lộ ra, khiến lòng mọi người có nhiều suy tư.
Đạm Thai Tuyết Vi mắt lóe tia sáng nói với Lục Thiếu Du:
- Đương nhiên rồi, khi đó nếu Lục chưởng môn có rảnh hãy cùng ta đi dạo.
Lục Thiếu Du ngập ngừng:
- Cái này...
Vân Hồng Lăng ngắt lời:
- Tuyết Vi tiểu thư, hay để ta đi cùng tiểu thư? Hắn luôn bận rộn, tránh cho chậm trễ Tuyết Vi tiểu thư.
Nghe lời Đạm Thai Tuyết Vi nói, ánh mắt nàng nhìn Lục Thiếu Du khiến Vân Hồng Lăng đứng ra với bộ dạng nữ chủ nhân ngăn cản lại.
Lữ Tiểu Linh không cam lòng yếu thế:
- Còn ta nữa, ta có thể đi dạo với Tuyết Vi tiểu thư. Ta rất quen thuộc chỗ này, biết nhiều chỗ chơi rất vui.
Lữ Tiểu Linh nhìn thẳng vào mắt Đạm Thai Tuyết Vi, có một số việc phải b*p ch*t từ trong trứng nước.
Đạm Thai Tuyết Vi mắt lóe tia sáng, bình tĩnh nói:
- Vậy xin đa tạ Hồng Lăng tiểu thư, Tiểu Linh tiểu thư.
Khóe mắt Đạm Thai Tuyết Vi cố ý vô tình liếc hướng Lục Thiếu Du bất đắc dĩ đứng một bên.
Vân Hồng Lăng mỉm cười, nhiệt tình nói:
- Đừng khách sáo, Tuyết Vi tiểu thư xa lạ rồi. Tuyết Vi tiểu thư đến Phi Linh môn, ta và tiểu Linh muội muội tất nhiên phải bày tỏ lòng địa chủ.
Vân Hồng Lăng đã tỏ rõ mình là nữ chủ nhân, cũng không ai bắt bẽ nàng vì đây là sự thật.
Nghe ba người nói chuyện, các cường giả cười bí hiểm, từng tốp tản ra.
Vân Tiếu Thiên, Lữ Chính Cường, Lư Khâu Mỹ mắt lộ ý cười. Bọn họ không tiện xen miệng vào chuyện này, chỉ cười thầm trong bụng.
Lục Thiếu Du cười khổ. Vân Hồng Lăng vốn không dễ chọc, tâm kế không tầm thường. Nhưng vì Vân Dương tông có Vân Tiếu Thiên nên không cần Vân Hồng Lăng ra mặt, bây giờ Lục Thiếu Du mới biết Vân Hồng Lăng không dễ chọc. Xem ra sau này Lục Thiếu Du còn khổ dài dài.