Lục Thiếu Du không lộ vẻ gì, hắn nhìn hướng Phong Vũ Tôn Giả, Yết Sát Tôn Giả, hỏi:
- Hóa Vũ tông, Hắc Sát giáo thì sao?
Phong Vũ Tôn Giả bất đắc dĩ cắn răng nói:
- Hóa Vũ tông ta cũng đồng ý.
Phong Vũ Tôn Giả nói xong siết chặt nắm tay như cố kiềm nén tức giận ngập trời.
Yết Sát Tôn Giả trầm giọng nói:
- Hắc Sát giáo ta cũng đồng ý, mau thả người của Hắc Sát giáo ta ra.
Khóe môi Yết Sát Tôn Giả treo vệt máu, mọi chuyện đã thành kết cuộc. Lan Lăng sơn trang đồng ý rồi bọn họ còn có thể phản đối cái gì? Núi không chuyển thì nước chuyển, chờ sau chuyện đó sớm muộn gì bọn họ sẽ lấy lại.
Khóe môi Lục Thiếu Du cong lên:
- Nếu các người đều đồng ý thì cứ vậy đi. Đưa bồi thường chúng ta muốn đến Phi Linh môn, sau đó ta sẽ thả người. Ngoài ra xin Gia Cát trang chủ, Đồng giáo chủ, Công Tôn tông chủ đến Phi Linh môn thảo luận việc bồi thường năm mươi thành lớn cho các đại sơn môn chúng ta. Huống chi chưa thống kê tổn thất của các đại sơn môn, chờ khi tính rõ ràng rồi ta sẽ tiễn Gia Cát trang chủ, Đồng giáo chủ, Công Tôn tông chủ trở lại.
Lúc này chưa thể thả người đi, mấy người này ở trong tay thì Lục Thiếu Du dễ đàm phán hơn.
Liễm Linh Tôn Giả nhìn Lục Thiếu Du, trầm giọng nói:
- Nếu người xảy ra chuyện trong Phi Linh môn thì ta sẽ không tha cho ngươi!
Lục Thiếu Du nhướng mày nói:
- Chuyện này thì các ngươi cứ yên tâm. Các ngươi mau đưa bồi thường tinh thần cho các đại sơn môn chúng ta đến Phi Linh môn. Ngoài ra, trả trước một người cho ngươi.
Tay Lục Thiếu Du đang chộp Gia Cát Tử Vân run cầm cập ném hướng Liễm Linh Tôn Giả. Để lại Gia Cát Tử Vân cũng không ích gì, bây giờ Lục Thiếu Du không thèm để gã trong lòng. Có giết Gia Cát Tử Vân hay không chẳng gây ảnh hưởng gì, loại người này đã không xứng làm đối thủ của Lục Thiếu Du.