Nhìn sợi dây thừng màu trắng, Phong Vũ Tôn Giả giật thót:
- Phược Hồn Tác!
Phong Vũ Tôn Giả không dám khinh thường, ánh sáng trắng đâm tới thì tia sáng chợt lóe dưới chân lão, nhanh chóng thụt lùi.
Vù vù vù!
Trong khoảnh khắc dây thừng màu trắng như mạng nhện bao trùm Phong Vũ Tôn Giả, nó giống vật sống phủ lên mảng lớn không gian. Phong Vũ Tôn Giả lần thứ hai bị nhốt trong đó.
Ầm ầm ầm!
Ba người Liễm Linh Tôn Giả dốc sức công kích, ba người Thiên Dương Tôn Giả hết sức ngăn cản. Trong phút chốc không ai làm gì ai được. Trong sáu người nhìn từ mặt ngoài thì Hắc Vũ mạnh nhất, hoàn toàn đè đầu đánh Yết Sát Tôn Giả.
Lục Thiếu Du nhìn bầu trời, đôi mắt ngày càng lạnh băng. Lục Thiếu Du nhìn ra được sáu người khó phân rõ thắng thua, trừ phi bọn họ liều chết với nhau, nếu không rất khó chia ra.
Mắt Lục Thiếu Du b*n r* tia sáng lạnh, lặng lẽ kết thủ ấn, ánh sáng tím vàng lóe lên trong tay hắn. Tử Lôi Huyền Đỉnh xoay tròn hiện ra, ba bóng người xuất hiện trong cấm chế trong tay Lục Thiếu Du, là Gia Cát Tây Phong, Đồng Quy Tinh, Công Tôn Hóa Nhai.
Lục Thiếu Du lạnh lùng quát:
- Dừng tay, dừng tay cho ta!
Lục Thiếu Du nói với sáu người đánh nhau kịch liệt trên bầu trời:
- Phong Vũ Tôn Giả, Yết Sát Tôn Giả, Liễm Linh Tôn Giả, các ngươi còn dám đánh thì ba người này sẽ chết ngay!
Ầm ầm ầm!
Sáu người cùng đánh ra một chiêu rồi thuận thế lùi ra.
Thấy ba người Đồng Quy Tinh, Yết Sát Tôn Giả quát to:
- Tiểu tử, mau thả người!
Mắt Yết Sát Tôn Giả càng lạnh lẽo.
Lục Thiếu Du nhìn ba người Liễm Linh Tôn Giả rục rịch, mắt lóe ý cười nhạt:
- Ba ngươi tốt nhất hãy ngoan ngoãnmộtchút, nếucòn tiến lên một bước là ba người này chết chắc. Nếu các ngươi không tin thì cứ thử xem, coi ta có dám giết ba người không? Và tuyệt đối đừng uy h**p ta, chiêu đó vô dụng với ta. Nếu ai uy h**p ta sẽ có kết cuộc như tên này!