Thủ ấn của Mang Linh Tôn Giả thay đổi, linh hồn lực tuôn ra. Công kích linh hồn lực làm Phong Vũ Tôn Giả bối rối.
Lục Thiếu Du nhìn chằm chằm đại chiến nhanh giữa siêu cấp cường giả Tôn cấp, vẻ mặt hắn tràn đầy cảm thán. Tôn cấp bình thường thì Lục Thiếu Du còn xen vào được, nhưng trong đại chiến thế này hắn vốn không có tư cách nhúng tay.
Mọi người ngạc nhiên nhìn, sáu thân hình nhanh như tia chớp đã giao thủ mấy trăm chiêu trên bầu trời.
Quanh thân Hắc Vũ khuếch tán sóng không gian lăn tăn. Hắc Vũ nhìn ngọn lửa hừng hực cháy bao phủ Yết Sát Tôn Giả, Hắc Vũ kết thủ ấn, màn sáng lan tràn ra quanh thân. Hắc Vũ lao thẳng vào ngọn lửa, lửa ngút trời không thể thẩm hấu vào màn sáng.
Hắc Vũ đã vào trong ngọn lửa, chớp mắt xuất hiện trước mặt Yết Sát Tôn Giả. Thủ ấn vung, một thất luyện linh nguyên bay ra.
Xoẹt!
Ánh mắt Yết Sát Tôn Giả âm trầm, ngọn lửa tụ thành quyền ấn, tiếp theo quyền ấn này đánh mạnh ra.
Bùm!
Không gian vặn vẹo biến hình, không gian bị ngọn lửa bao trùm nứt rạn. Trong phút chốc vang tiếng nổ điếc tai, sóng lửa ngập trời tuôn ra từ vùng trung tâm lực lượng va chạm. Thoáng chốc sóng nhiệt lan tràn trời cao.
Cộp cộp cộp!
Hai bóng người lại bị đẩy lùi.
Không làm gì được Hắc Vũ khiến biểu tình của Yết Sát Tôn Giả cực kỳ khó xem, lão hét to một tiếng:
- Linh thú bát giai hậu kỳ, tưởng ta sợ ngươi sao?
Tiếng quát dứt, trên người Yết Sát Tôn Giả trùm bộ giáp màu đỏ quái dị, đầu cũng bị trùm bên trong.
Khải giáp này hơi quái lạ, do nhiều mảnh giáp luyện chế thành. Trên mảnh giáp có minh hỏa quanh quẩn, thiêu cháy sóng không gian nhuộm thành màu lửa đó. Khí nóng khủng khiếp khuếch tán.
Hắc Vũ nhướng mày nói:
- Khải giáp hộ thân địa giai.