- Phụt!
Vũ Tôn tứ trọng phun ngụm máu, mặt trắng bệch.
- Trời ơi, tiểu tử này không phải con người!
- Tiểu tử này là yêu nghiệt!
- Tu vi Vũ Vương cửu trọng, thực lực khủng thật!
- Thủ đoạn kh*ng b* tầng tầng lớp lớp, tiểu tử này quá nghịch thiên!
Các cường giả trên trời đang kịch chiến không kiềm được liếc mắt nhìn, cùng hút ngụm khí lạnh. Lục Thiếu Du gây ra động tĩnh rất kh*ng b*, các thủ đoạn tuyệt đối đáng sợ.
Vân Tiếu Thiên, Lữ Chính Cường, Đạm Thai Tuyết Vi, Đông Vô Mệnh, Quỷ Tiên Tử, Lạc Kiến Hồng, Đạm Thai Tuyết Vi, Kim Sí Vương kinh ngạc muốn rớt cằm. Thực lực của Lục Thiếu Du đã lên đến trình độ cường đại mà bọn họ không tưởng tượng nổi.
Bị bốn lực công kích vây công nhưng Vũ Tôn tứ trọng không uổng là cường giả gần tới đỉnh Vũ Tôn tứ trọng, tuy bị thương nặng nhưng vẫn miễn cưỡng chống cự được.
Vũ Tôn tứ trọng đẫm máu, mặt mũi dữ trợn, vừa độc ác vừa kinh sợ nhìn Lục Thiếu Du chằm chằm:
- Tiểu tử, dù ngươi dốc hết thực lực ra muốn đối phó bản tôn thì vẫn còn thiếu một chút!
Bộ dạng Vũ Tôn tứ trọng rất đáng sợ.
- Hừ! Đánh chết ngươi chỉ là chuyện nhỏ!
Thân cọp khổng lồ của bản thể Lục Thiếu Du dựng thẳng trăm thước, móng vuốt thú to lóe tia sắc bén, cùng lúc đó, một luồng sáng màu tím xoay tròn trong hổ chưởng.
Vù vù vù!
Ánh sáng tím thoáng hiện, không trung lan tràn khí tức quái dị. Ánh sáng bắn lên trời, xoay quanh. Chỉ giây lát trong không gian cuồn cuộn lôi vân màu tím dày đặc, bên trong có tia điện xẹt qua xẹt lại. Cùng lúc đó, không gian xung quanh đột nhiên run rẩy, cảm giác cực kỳ nguy hiểm lan tràn.
Xoẹt!
Lục Thiếu Du vung hổ chưởng, Tử Lôi Huyền Đỉnh chụp ngược giữa không trung, đỉnh to xoay tròn. Không gian bốn phía vặn vẹo. Miệng đỉnh như lỗ đen, xung quanh là lôi văn màu tím cuồn cuộn không dứt, dao động năng lượng đáng sợ tràn ra từ cái đỉnh. Tia điện kêu xoèn xoẹt vỡ ra từng tấc.