Lục Thiếu Du không thèm để mắt Vũ Tôn nhất trọng tự bạo hồn anh:
- Tự bạo hồn anh? Ngươi còn kém một chút.
Trảo ấn đè xuống, không gian vặn vẹo.
Ngay giây phút này Vũ Tôn nhất trọng thê lương rống to:
- Tự bạo hồn anh!
Cơ thể trướng lớn lao thẳng vào chưởng ấn to trên bầu trời, muốn kéo Lục Thiếu Du làm đệm lưng.
Cùng lúc đó, trảo ấn của Lục Thiếu Du oanh kích vào người Vũ Tôn nhất trọng. Cơ thể Vũ Tôn nhất trọng với cái giá mạng sống mang theo năng lượng kh*ng b* siêu cường đại chợt nổ tung.
Bùm bùm!
Hai lực lượng cùng va chạm bộc phát ánh sáng chói lòa mạnh mẽ, lực lượng ngút trời khuếch tán. Không gian nổ tung, các khe nứt không gian đen thui lan tràn trên bầu trời lộ ra ánh sáng đen sâu thẳm làm tim đập nhanh.
Lúc này Vũ Tôn nhất trọng đã thành mây khói, cơ thể to lớn của Lục Thiếu Du không hề bị ảnh hưởng gì, thậm chí không bị lay động một li. Dù có là đòn công kích Vũ Tôn nhị trọng thật sự cũng không lọt vào mắt Lục Thiếu Du nổi chứ nói gì đến Vũ Tôn nhất trọng tự bạo hồn anh?
Cảnh tượng này khiến có Thiên Thủ Quỷ Tôn kinh thán, trán toát mồ hôi lạnh:
- Trời, lực phòng ngự quá b**n th**!
Lục Thiếu Du không chút do dự xuất hiện trong một góc không gian bên dưới.
- Phá cho ta!
Trong không gian, Sát Phá Quân cầm búa, khí thế sắc bén hùng dũng. Nhát búa chém xuống, phủ quang b*n r* xẻ không gian, dọc đường đi chém không gian vỡ từng tấc rồi chém vào cương khí phòng ngự của một Vũ Tôn tam trọng.
Phập phụt!
Cương khí phòng ngự của Vũ Tôn tam trọng vỡ nát, miệng phun ngụm máu.
- Grao!
Thân hình Xích Viêm Kim Nghê Thú nhảy ra, vèo một tiếng biến thành luồng sáng đỏ rực nhanh như tia chớp bay ra ngoài. Cơ thể cao lớn với tốc độ kh*ng b* rạch phá hư không, chợt lóe lên xuất hiện bên cạnh Vũ Tôn tam trọng bị một kích của Sát Phá Quân làm trọng thương. Móng vuốt bén nhọn ở chi trước giáng xuống, không gian xung quanh bị Xích Viêm xé nát.