Vẻ mặt Công Tôn Hóa Nhai trầm xuống, sát khí tràn ra. Khí tức cường hãn bạo phát, Lục Thiếu Du một câu lão thất phu, hai câu lão thất phu khiến cho hắn vô cùng tức giận.
- Tiểu tử, nhường ngươi ba chiêu, ra tay đi.
Gia Cát Tây Phong lạnh nhạt nói, quạt trong tay phe phẩy, trường bào rung động. Gợn sóng trong không gian quanh thân bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được đang cuồn cuộn, hắn cũng bị Lục Thiếu Du chọc giận.
- Nhường ta ba chiêu sao?
Khóe miệng Lục Thiếu Du nhếch lên mang theo hàn ý.
Đồng Quy Tinh không nói gì, khí tức quanh người cũng tràn ra. Lúc này ba cỗ khí tức của ba người đều tập trung trên người Lục Thiếu Du, sợ rằng lúc này Lục Thiếu Du muốn thoát thân cũng khó khăn.
Cảm giác khí tức của ba người, khí tức của ba người này đã khóa chặt bản thân, ánh mắt Lục Thiếu Du chợt lóe lên, quanh thân cũng có một cỗ khí tức bắt đầu lan tràn ra. Bốn người đứng ở phía xa nhìn nhau, khí tức bắt đầu tiếp xúc trong không gian. Khí tức vô hình trung khiến cho toàn bộ không trung Thiên Môn cốc nặng nề. Bốn người đánh một trận đồng nghĩa với việc bốn người đứng đầu bốn sơn môn đánh một trận.
Lan Lăng sơn trang, Hóa Vũ tông, Hắc Sát giáo đến diệt Phi Linh môn. Bốn người đứng đầu bốn đại sơn môn đánh một trận tương đương với trận đấu khai mào, thắng thua đối với nhân mã song phương mà nói có tác động vô cùng lớn tới sĩ khí. Đông đảo cường giả cũng muốn biết Lục Thiếu Du này lấy một chọi ba, rốt cuộc là bản thân hắn có thực lực hay là không biết trời cao đất rộng. Lục Thiếu Du này mới chỉ thành danh trong thành Cự Giang không bao lâu, lẽ nào trong thời gian ngắn đã có thực lực chống lại ba cường giả thành danh đã lâu như Gia Cát Tây Phong, Đồng Quy Tinh, Công Tôn Hóa Nhai sao.
Hít.