Dát...
Lúc này trong bầu trời lần nữa có một đầu yêu thú phi hành bay tới. Đầu yêu thú phi hành này chỉ dám xoay quanh trên không, dường như cảm nhận được khí tức trên đám người Tiểu Long cho nên chỉ xoay quanh mà không dám tới gần.
Lữ Chính Cường nhướng mày, cánh tay phất lên đầu yêu thú phi hành này mới run rẩy hạ xuống. Một ngọc giản tin tức lập tức rơi vào tay Lữ Chính Cường, Lữ Chính Cường dùng tâm thần xem xét bên trong.
Dát.
Trong bầu trời lại có mấy đầu yêu thú phi hành bay tới, quay sang Thạch Vượn Yêu Vương nói cái gì đó.
- Chủ nhân. Người của Hóa Vũ tông và Hắc Sát giáo, Lan Lăng sơn trang đã hội họp.
Thạch Vượn Yêu Vương nói với Lục Thiếu Du.
- Ba sơn môn kia tổng cộng có một trăm năm mươi vạn người. Hiện tại có lẽ bọn chúng sẽ không lập tức xuất phát mà sẽ nghỉ ngơi một đêm rồi sáng mai mới tới đây.
Tâm thần Lữ Chính Cường xem xét hết tin tức trong ngọc giản sau đó dùng ánh mắt ngoài ý muốn nhìn Thạch Vượn Yêu Vương. Trên phương diện thu thập tin tức không ngờ tốc độ của Phi Linh môn hiện tại không thua Linh Thiên môn chút nào.
- Sáng mai sao?
Lục Thiếu Du ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, sắc trời đã gần tới hoàng hôn.
Vào đêm, bầu trời có chút u ám, ánh trăng le lói ở phía xa, trong bóng đêm đen kịt chỉ có một ngôi sao lóe lên, những ngôi sao chung quanh lờ mờ.
Trên một ngọn núi, Lục Thiếu Du chắp tay đứng đó, lẳng lặng nhìn chăm chú vào bầu trời.
- Phá Quân lệch vị trí, đại hung a. Trận chiến ngày mai sợ rằng sẽ máu chảy thành sông.
Một đạo thân ảnh nhẹ nhàng xuất hiện bên người Lục Thiếu Du.
- Sư huynh đối với chuyện này cũng có nghiên cứu sao?
Lục Thiếu Du quay đầu lại nói, người vừa mới tới là Sát Phá Quân.
- Chỉ một chút nghiên cứu không đâu vào đâu mà thôi, ta từng có một bằng hữu tinh thông trận pháp, chuyên môn nghiên cứu những thứ này cho nên có nghe nói qua một ít. Phá Quân lệch vị trí, đại hung a.