- Được rồi.
Lục Thiếu Du khẽ gật đầu, lập tức nói với đám người phụ thân, mẫu thân, Vân Hồng Lăng ý định rời đi của mình.
- Thiếu Du, tuy rằng ta không thể giúp con cái gì, thế nhưng cũng có thể xuất chút lực. Ta theo con đi tới đó.
Lục Trung nói. Chuyện của Phi Linh môn hắn cũng muốn giúp một tay, những cái khác hắn cũng không giúp được gì. Mở mắt nhìn Phi Linh môn của nhi tử xảy ra chuyện mà không làm gì, trong lòng hắn ít nhiều cũng có chút lo lắng.
- Cha, người không cần phải đi đâu. Đến lúc đó mẫu thân đã lo lắng cho con lại lo lắng thêm cho người. Dù sao cũng không phải chuyện lớn gì, con đã sắp xếp hết rồi, cũng không cần quá mức lo lắng.
Lục Thiếu Du nói, hiện tại phụ thân hắn chỉ là Vũ Suất thất trọng mà thôi, căn bản không giúp được gì. Lần này khó tránh khỏi một hồi đại chiến, đến lúc đó nhiều người hỗn loạn, Lục Thiếu Du không muốn xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn.
- Được rồi.
Lục Trung nói.
- Thiếu Du sao vậy? Phụ tử các người đang nói gì vậy?
La Lan thị có chút nghi hoặc hỏi. Chuyện Phi Linh môn nàng cũng không biết, cũng không ai nói cho nàng nghe.
- Mẫu thân, không có việc gì. Con sẽ đi một đoạn thời gian, có một số việc muốn làm.
Lục Thiếu Du nói, có một số việc nếu như để mẫu thân hắn biết thì sẽ càng khiến người lo lắng.
- Thiếu Du, vậy con phải cẩn thận một chút.
La Lan thị nói.
- Chàng vừa mới về một ngày đêm lại đi sao?
Vân Hồng Lăng lưu luyến không rời nói:
- Thiếu Du, bằng không thiếp đưa chàng đi?
- Hồng Lăng, rất nhanh ta sẽ trở lại, nàng ở nơi này chiếu cố mẫu thân thì ta mới yên tâm.
Lục Thiếu Du nói, thực lực của Vân Hồng Lăng hiện tại đã tới Vũ Vương tam trọng, quả thực cũng không tồi. Thế nhưng chuyện lần này không nhỏ, Lục Thiếu Du không muốn phân tâm. Tuy rằng trong lòng hắn hiện tại cũng muốn để Vân Hồng Lăng đi theo bên người, chỉ là hiện tại cũng không phải lúc.