- Mẫu thân, Bắc Cung gia không phải là gia tộc bình thường. So với Vân Dương Tông còn mạnh hơn không ít. Vô Song tỷ tới đó không có nguy hiểm gì. Có lẽ Vô Song tỷ còn có chuyện gì đó cần làm, bằng không đã sớm trở lại thăm chúng ta rồi.
Vân Hồng Lăng nói.
- Còn có Thiếu Du, Tâm Đồng, Quá nhi a. Cũng không biết ba đứa nó hiện tại đang ở đâu, có gặp phải nguy hiểm gì hay không.
La Lan thị nói.
- Lan muội, muội không cần phải lo lắng cho mấy đứa chúng nó. Thực lực của mấy đứa chúng nó không phải người bình thường có thể làm gì được. Nói chung bọn chúng sẽ không gặp nguy hiểm gì.
Lục Trung mỉm cười, nhi tử và con gái nuôi, con trai nuôi của hắn không phải là người bình thường, cho nên hắn cũng không lo lắng bao nhiêu.
- Đúng vậy, mẫu thân người đừng lo lắng quá.
Vân Hồng Lăng nói.
- Mẫu thân, cha, con đã trở về.
Ngay khi Vân Hồng Lăng nói xong, một thanh âm quen thuộc lập tức vang lên, trong tiểu viện có một thân ảnh màu xanh xuất hiện trước mắt mọi người.
- Ta cũng đã trở về.
Tiểu Long từ trên không trung nhảy xuống, miệng nở nụ cười hắc hắc.
Nhìn người trước mắt, La Lan thị kinh ngạc một chút rồi mỉm cười, lập tức đi về phía trước nói:
- Vừa mới nói tới con xong, tại sao lại đột nhiên trở lại đây vậy?
La Lan thị vừa nói, vừa tỷ mỉ nhìn Lục Thiếu Du, tay v**t v* khuôn mặt hắn rồi nói:
- Không ốm, thế nhưng béo hơn một chút thì tốt rồi.
- Mẫu thân, người tu luyện thân thể gầy béo đều như nhau. Thân thể của con rất tốt.
Lục Thiếu Du kéo tay mẫu thân, nhìn vị phụ nhân hiền từ trước mắt. Một đường đi tới, một đường tu luyện của hắn như hiện tại, mục đích duy nhất khi trước chính là bảo hộ mẫu thân của hắn. Chỉ đơn giản như vậy mà thôi. Mà tới hiện tại vẫn là như vậy, hắn bước lên con đường trở thành cường giả, cái gì mà công thành danh toại, lưu danh gì đó đối với hắn không quan trọng. Thứ hắn muốn chỉ là bảo hộ những người thân bên cạnh mình.