Liếc mắt nhìn vào, ánh mắt vốn không quá để ý của Lữ Chính Cường tức thì đại biến, sau đó liên tiếp mở ra bốn hộp ngọc còn lại, trợn mắt líu lưỡi.
- Diễn Linh thánh quả, tiểu tử con vì sao lại có nhiều Diễn Linh thiên quả như vậy?
Lữ Chính Cường nhìn Lục Thiếu Du, tuyệt đối kinh hãi.
- Trong lúc vô ý thu được, cố ý mang tới cho nhạc phụ đại nhân a.
Lục Thiếu Du sờ sờ mũi, mỉm cười nói.
- Coi như ta không nhìn lầm tiểu tử nhà ngươi.
Lữ Chính Cường vội vã đem Diễn Linh thánh quả thu vào trong nhẫn trữ vật. Dường như sợ Lục Thiếu Du hối hận vậy. Giá trị của Diễn Linh thánh quả ra sao đương nhiên hắn hiểu rõ. Có năm khỏa Diễn Linh thánh quả, tương đương với việc giúp Linh Thiên môn bồi dưỡng ra năm vị cường giả Tôn cấp, mà quan trọng hơn chính là, Diễn Linh thánh quả này cho dù là cường giả Tôn cấp dùng cũng có không ít tác dụng.
Ánh mắt nhìn Lục Thiếu Du kinh ngạc một lát, Lữ Chính Cường đột nhiên nghĩ tới, năm khỏa Diễn Linh thánh quả giá trị như vậy, bằng vào tính cách của Lục Thiếu Du làm sao có thể bỏ được mà đưa cho hắn. Chỉ có một giải thích duy nhất chính là tiểu tử này chiếm được rất nhiều, cho nên cũng không để ý tới năm khỏa Diễn Linh thánh quả này.
- Thiếu Du, Diễn Linh thánh quả này cho ta sao?
Lữ Chính Cường nhìn Lục Thiếu Du nói.
- Đương nhiên là cho nhạc phụ.
Lục Thiếu Du gật đầu nói.
- Vậy nhạc mẫu và Tiểu Linh thì sao? Nhạc mẫu vô cùng thương yêu ngươi, có lẽ con cũng nên chuẩn bị cho nàng thứ gì đó chứ? Còn có Tiểu Linh nữa, con có thể đưa hết cho ta.
Ánh mắt Lữ Chính Cường khẽ đảo, tức thì nói với Lục Thiếu Du.
- Không còn nữa, một khỏa cũng không.
Lục Thiếu Du mở miệng nói, hắn biết Lữ Chính Cường suy nghĩ cái gì. Trong lòng hắn lúc này cũng thầm mắng: Người coi đây là củ cải sao? Muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu sao?