- Được rồi, nàng bảo ta đi ra ngoài thì ta sẽ trở về Phi Linh môn vậy.
Lục Thiếu Du giả vờ buồn bã, sau đó quay đầu đi.
- Chàng dám, nhanh trở về cho thiếp.
Lữ Tiểu Linh hét lớn một tiếng, dường như lúc này đã quên bản thân mình tr*n tr**ng, nhảy về phía Lục Thiếu Du rồi đứng cản trước mặt hắn.
Một thân thể linh lung trắng nõn như ngọc tức thì xuất hiện trước mặt Lục Thiếu Du, trên thân thể mềm mại linh lung này hoàn toàn trơn bóng, Lục Thiếu Du lập tức cảm thấy có chút khô nóng. Sự mê hoặc của thân thể linh lung, mềm mại, dung nhan tuyệt mỹ, ngũ quan xinh xắn, b* ng*c sữa cao vút, đôi chân tinh thế, thon thả cùng với làn da trắng nõn, mỗi một tấc đều thả ra khí tức mê người, khí tức này mang theo mê hoặc vô tận.
Bỗng nhiên nhìn thấy thân thể linh lung này hai mắt Lục Thiếu Du lập tức nhìn chăm chú. Cỗ thân thể này dường như không giờ phút nào không dụ dỗ Lục Thiếu Du, tác động tới thần kinh của Lục Thiếu Du.
- Chàng còn nhìn sao?
Lữ Tiểu Linh yêu kiều quát lên một tiếng, lập tức che lấy đôi ngọc thỏ kiêu ngạo, thế nhưng che được mặt trên thì lại lộ bên dưới, nhất thời khiến cho nàng luốn cuống tay chân.
Lúc này Lục Thiếu Du mặc kệ, ánh mắt mê say nhìn thân thể động lòng người này. Cái bụng trơn nhẵn khiến cho kẻ khác thèm nhỏ dãi, ở giữa đôi chân lông mọc rậm rạp thành bụi giống như một thảm cỏ mềm mại.
- Tiểu Linh, dưới tình huống này có lẽ nàng nên che mắt ta mới là tốt nhất.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói với Lữ Tiểu Linh.
- Sắc lang.
Lữ Tiểu Linh lúc này mới nghĩ tới chuyện này lập tức đưa tay về phía Lục Thiếu Du.
- Để lão công ôm một cái.
Lục Thiếu Du cười hắc hắc, tức thì đem thân thể động lòng người này ôm vào trong lòng.
Bất ngờ bị Lục Thiếu Du ôm vào lòng, thân thể Lữ Tiểu Linh run lên, vẻ mặt ửng hồng, e thẹn nói: