Giọng nữ già nua kia nói.
– Vậy chúng ta có phải nên tiếp tục ủng hộ Lục Thiếu Du? Việc này liên quan tới tương lai của Nhật Sát các, đệ tử không dám tự chủ trương.
Lạc Kiến Hồng cung kính hỏi.
– Ta nhớ khi trước ngươi từng nói qua, chúng ta sẽ đối phó Lục Thiếu Du thì phải liều lĩnh đánh chết hắn, nhất định phải không để cho người khác biết được, bằng không hậu hoạn vô cùng. Mà giúp Lục Thiếu Du, vậy thì phải liều lĩnh toàn lực tương trợ, thế nhưng cũng có khả năng bị cuốn vào. Hiện tại xem ra lời ngươi nói không sai. Nhật Sát các ta đã đi lên trên con đường đó rồi cũng chỉ có thể đi tiếp. Chí ít hiện tại ta thấy cơ hội Nhật Sát các ta thắng cao hơn so với thua. Lục Thiếu Du này có thần khí, có Đế giả chi nguyên, còn có hậu trường là Bắc Cung gia, tương lai không cần phải nói. Ta thấy Nhật Sát các một khi đã tương trợ cho hắn thì phải dùng toàn lực. Cũng là lưu lại một tia sinh cơ sau này cho Nhật Sác các ta.
Giọng nữ già nua nói.
– Đệ tử đã biết phải làm sao rồi.
Lạc Kiến Hồng khẽ đáp.
– Chuyện sau này về Lục Thiếu Du ngươi chú ý một chút là được. Lần này nếu như Nhật Sát các chúng ta đã tương trợ thì nhất định không thể yếu hơn Linh Thiên môn và Vân Dương Tông.
Thanh âm già nua nói.
– Đệ tử hiểu rồi.
Lạc Kiến Hồng tôn kính nói. Lần này Linh Thiên môn và Vân Dương Tông nhất định sẽ tương trợ Phi Linh môn, nếu như thực lực Nhật Sát các phái đi quá thấp, hiệu quả cũng yếu đi không ít.
Trên Nhật Sát các, sáng sớm ngày hôm sau, khi ánh sáng chiếu rọi mặt đất, mặt đất còn khoác lên người một lớp sương mỏng, liếc mắt nhìn lại, sương mù mông lung, giống như là tiên cảnh.
Lục Thiếu Du đứng dậy, nhíu mày, trong tâm thần của hắn thì thân ảnh Lạc Kiến Hồng đã tới ngoài đình viện.