– Vân Dương Tông, Linh Thiên môn.
Lạc Kiến Hồng nhíu mày, Vân Dương Tông và Linh Thiên môn tham dự, lại thêm Phi Linh môn và thực lực của Thánh Linh giáo, đối phó với Lan Lăng sơn trang, Hóa Vũ tông, Hắc Sát giáo đã không còn là vấn đề quá lớn.
– Lục lão đệ, việc này sợ rằng cho dù là Tôn cấp của Nhật Sát các chúng ta đi trước thì cũng phải mất một đoạn thời gian, sợ rằng sẽ không kịp.
Thiên Kiếm Tôn giả do dự một chút, lập tức nói với Lục Thiếu Du.
– Thiên Kiếm Tôn giả không cần lo lắng, nếu như Nhật Sát các xuất thủ tương trợ, ta đương nhiên sẽ có biện pháp mang mọi người đi tới Cổ Vực.
Lục Thiếu Du nói.
– Lục lão đệ, việc này không nhỏ, ta cần suy nghĩ một chút. Lúc này sắc trời đã tối. Sáng mai ta sẽ cho lão đệ đáp án. Đêm nay Lục lão đệ ở trong các nghỉ ngơi một đêm vậy.
Lạc Kiến Hồng nói.
– Vậy thì làm phiền lão ca rồi.
Lục Thiếu Du gật đầu, việc này quả thực quan trọng, một khi Nhật Sát các quyết định xuất thủ tương trợ tương đương với việc tiến vào vòng xoáy giữa hắn và Lan Lăng sơn trang, Hóa Vũ tông, Hắc Sát giáo, đây không phải là những sơn môn bình thường dễ đối phó như vậy.
Mà trong Đông Hải, hiện nay có chút hỗn loạn, đám người nhị các nhị đảo Nguyệt Long các bị thương nặng, Nhật Sát các, Kiền Hiên đảo, Thiên Vân đảo, Tinh Ngục các sợ rằng đều nhân cơ hội chiếm chỗ tốt. Nếu như Nhật Sát các ra tay tương trợ Phi Linh môn đối phó Lan Lăng sơn trang với hai sơn môn còn lại, sợ rằng tổn thất sẽ không nhỏ. Đến lúc đó Thiên Vân đảo, Kiền Hiên đảo, Tinh Ngục các sẽ thừa cơ chạy tới kiếm chỗ tốt, Nhật Sát các khẽ gặp phiền phức.
Vì vậy lúc này Lục Thiếu Du cũng hiểu rõ, chuyện liên quan tới nhiều thứ như vậy, Lạc Kiến Hồng thân là người đứng đầu Nhật Sát các không thể quyết định một mình.