Trong đại điện có một người ngồi trên chủ vị, người này mặc một bộ áo bào trắng, vóc người cao to. Mày kiếm mắt sáng vô cùng hợp với khuôn mặt vô hình trung khiến cho người ta cảm nhận được một cỗ sát khí lạnh lẽo. Đây chính là tông chủ Hóa Vũ tông Công Tôn Hóa Nhai.
– Tông chủ, vừa mới nhận được tin tức, phân đà thứ mười của chúng ta đã bị phá hủy, người xuất thủ chính là Thiên Thủ Quỷ Vương và Long Linh.
Một lão giả đi tới bên người đại hán mặc y phục màu trắng này rồi nói.
– Hỗn đản, Thiên Thủ Quỷ Vương này mười năm trước ta còn từng gặp mặt. Cũng chỉ là Vũ Vương cửu trọng mà thôi, không ngờ hiện tại đã là Tôn cấp. Còn tự xưng là Tôn sứ hộ môn. Phi Linh môn này không diệt, Hóa Vũ Tông chúng ta làm sao còn mặt mũi đặt chân nữa.
Trong đại điện, một Linh Vương cửu trọng nói.
– Mười phân đà của Hóa Vũ tông chúng ta bị san bằng, tám ngàn đệ tử bị đánh chết. Tổn thất thảm trọng như vậy nhất định phải diệt Phi Linh môn, chó gà không tha.
– Phi Linh môn khiêu khích chúng ta nhất định phải trả một cái giá lớn.
Công Tôn Hóa Nhai nhìn mọi người đang kích động, trong mắt tràn ngập vẻ lạnh lẽo nói:
– Hà trưởng lão, thu thập tất cả tin tức về Phi Linh môn, nhìn xem gần đây Phi Linh môn có phải xuất hiện thêm cường giả gì không. Cũng chú ý nhất cử nhất động của Linh Thiên môn. Nhìn xem bên trong có cánh tay của Linh Thiên môn hay không. Còn nữa, liên hệ Lan Lăng sơn trang và Hắc Sát giáo. Nói Hóa Vũ tông ta muốn san bằng Phi Linh môn.
– Vâng.
Hà Dược Đông đáp rồi lập tức rời khỏi đại điện.
Cổ Vực, sắc trời vào đêm. Gió nhè nhẹ thồi, một vầng trăng sáng nhô lên cao, trên trời cao tràn ngập ánh sao, trong bầu trời đêm u ám, ánh trăng bao phủ lên kiến trúc liên miên, soi rọi từng thân ảnh phía dưới. Trăng sáng đi qua đám mây, để lại một cái bóng dưới mặt đất.