Lục Thiếu Du nhảy xuống, nhìn chăm chú vào hạp cốc trước mặt, hạp cốc này cũng không rộng. Trên mặt đất có không ít xương cốt yêu thú và linh thú.
– Cỗ khí tức ba động này có lẽ chính là cấm chế. Từ không gian này có thể tới được thành Ma Vân vậy thì nhất định cũng phải có cửa ra. Xem ra đây chính là cửa ra. Rốt cuộc ta cũng tìm được.
Lục Thiếu Du nhìn hạp cốc trước mặt, khóe miệng nhếch lên nở nụ cười. Xem ra hắn suy đoán không sai, nơi này đích thực có lối ra. Mà đã có kinh nghiệm từ trước, nếu muốn tìm thứ gì đó ở một nơi thì nhờ yêu thú bản địa tìm là tốt nhất.
Lục Thiếu Du phất tay ý bảo đầu yêu thú tứ giai sơ kỳ kia có thể rời đi. Lúc này thân thể hắn mới chợt lóe, lập tức tiến vào hạp cốc.
Đây có phải là lối ra hay không Lục Thiếu Du cũng không dám chắc mười phần. Chỉ là suy nghĩ một lát, hai đầu đều có hang động, phải có lối ra mới đúng.
Lục Thiếu Du cẩn thận đi tới. Một đường cẩn thận đề phòng. Mà ngay khi hắn vừa mới đi vào trong hạp cốc tức thì có một cỗ năng lượng mạnh mẽ đánh tới. Cỗ năng lượng mạnh mẽ này giống như một cơn lũ bạo phát, trong nháy mắt đánh vỡ gợn sóng trong không gian trút xuống.
Sưu…
Quang mang trên người Lục Thiếu Du chợt lóe hóa thành một vòng quang tráo, đem cỗ năng lượng này ngăn cản ở bên ngoài. Tiến vào không gian này hắn đã đi qua hai đạo cấm chế.
Đón năng lượng trùng kính, Lục Thiếu Du chậm rãi đi về phía trước. Nửa khắc sau, Lục Thiếu Du mới gian nan đi ra khỏi cấm chế. Bước dầu tiên khi đi ra khỏi cấm chế, Lục Thiếu Du lập tức bị một dòng nước bao phủ. Bên ngoài cấm chế này chính là một thủy vực sâu không biết tên.
Sưu.
Hải vực này vô cùng sâu, có quang tráo bao phủ thế nhưng một lát sau Lục Thiếu Du mới nhảy lên khỏi mặt nước. Sợ rằng độ sâu của nó phải tới một vạn thước.